Không khí buổi sáng ngày mười ba âm lịch tại thị trấn cổ không mang lại chút hơi ấm nào của ánh mặt trời. Một lớp sương mù đặc quánh, nặng hạt từ dòng sông Hoài bốc lên, bao trùm toàn bộ những mái ngói rêu phong và con hẻm nhỏ hắt hiu. Tiếng mõ mõ tụng kinh đều đặn từ ngôi chùa cổ vẳng lại từ xa, hòa cùng tiếng gió rít qua những tán cây bàng cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, u buồn.
Nam lê bước trở về căn nhà trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm vắng sau một đêm thức trắng. Đầu óc anh ong ong, những hình ảnh về tiệm vàng mã của bà Sáu, đống bản thảo phác họa khuôn mặt của Lâm Văn Cường và Tú Trinh cứ chập chờn ám ảnh trong tâm trí. Dù lý trí của một nhà báo điều tra luôn cố gắng gạt bỏ những yếu tố tâm linh, ma mị, nhưng sự trùng hợp kỳ lạ giữa danh sách những kẻ có liên quan đến vụ mất tích của đại gia Hoàng Minh Đức và các hình nhân giấy trong tiệm là một thực tế không thể chối cãi.
Anh cần phải hành động nhanh chóng trước khi đêm Rằm tháng Bảy thực sự hạ xuống.
Nam mở chiếc laptop trên chiếc bàn gỗ mục nát, trút toàn bộ thông tin thu thập được từ cuốn sổ tay lên màn hình. Anh sắp xếp lại các mốc thời gian: một năm trước, đúng vào đêm Rằm tháng Bảy, ông Hoàng Minh Đức biến mất. Cùng thời điểm đó, một khoản tiền khổng lồ trị giá hơn năm mươi tỷ đồng được chuyển nhượng quyền sở hữu sang cho Lâm Văn Cường và Tú Trinh thông qua các văn bản ủy quyền có công chứng mờ ám. Cảnh sát địa phương khép lại hồ sơ vì cho rằng ông Đức tự nguyện trốn nợ cao su, nhưng thực chất, đó là một màn cướp đoạt tài sản tinh vi được che đậy hoàn hảo dưới vỏ bọc pháp lý.
"Nếu bà Sáu không chỉ là một nghệ nhân làm vàng mã thông thường, mà là kẻ tiếp tay cho những cuộc tẩu tán bằng hình nhân thế mạng... vậy thì bằng chứng xác thực đang nằm ở đâu?" Nam lẩm bẩm một mình, tay lướt nhanh trên bàn phím để kiểm tra lại các dữ liệu định vị và lịch sử giao dịch của khu phố cổ.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn đột ngột vang lên ngoài ngõ, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm.
Tiếng còi xe máy dồn dập, tiếng người hô hoán la hét vang lên từ phía ngã ba sông Hoài – khu vực trung tâm thương mại sầm uất nhất của thị trấn cổ. Nam giật mình đứng phật dậy, gập máy tính lại và lao vội ra ngoài cửa sổ để nhìn xuống con đường phía dưới.
Dòng người đang túm tụm lại trước cửa một cửa hàng thời trang cao cấp của thị trấn. Ở trung tâm đám đông, một khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra.
Nam hòa vào dòng người hiếu kỳ, len lỏi bước đến gần hiện trường. Đập vào mắt anh là chiếc xe ô tô thể thao màu đỏ mận đắt tiền của Tú Trinh – vợ cũ của ông Hoàng Minh Đức – đang đâm sầm vào cột điện bên đường. Phần đầu xe biến dạng hoàn toàn, kính chắn gió vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ.
Tú Trinh được người dân và nhân viên y tế kéo ra từ ghế lái trong tình trạng hoảng loạn tột độ, trên trán rỉ máu tươi, quần áo xộc xệch và miệng liên tục gào thét những câu vô nghĩa trong cơn hoảng loạn thần kinh.
"Tránh ra! Đừng nhìn tôi! Nó... nó đang bóp cổ tôi! Con hình nhân... chính là nó!" Tú Trinh gào lên, tay khua khoắng điên cuồng vào không trung như thể đang xua đuổi một thứ gì đó vô hình đang bủa vây lấy mình.
Cảnh sát địa phương và lực lượng cứu hộ nhanh chóng có mặt để phong tỏa hiện trường và đưa Tú Trinh đi cấp cứu. Trong lúc đám đông đang bàn tán xôn xao về vụ tai nạn bất ngờ này, ánh mắt Nam bỗng quét qua phần kính chiếu hậu bên phải của chiếc xe ô tô bị nạn.
Một cảnh tượng khiến sống lưng Nam lạnh toát.
Treo lủng lẳng trên chiếc kính chiếu hậu bên ngoài xe là một **con hình nhân bằng giấy điều nhỏ xíu**, được kết tỉ mỉ bằng chỉ đỏ và nan tre. Nhưng điều đáng sợ nhất là phần ngực của con hình nhân giấy ấy đang bị xé rách một góc lớn, đúng ngay vị trí trái tim, và trên bề mặt giấy vấy đầy những vết mực nước màu đỏ sẫm trông hệt như máu tươi.
Nam bước lùi lại một bước, hơi thở bỗng trở nên gấp gáp.
Hình nhân bị rách ngực... và ngoài đời, Tú Trinh gặp tai nạn nghiêm trọng đúng vào khung giờ sát nút trưa nay!
Quy luật kinh hoàng mà bà Sáu từng tuyên bố trong tiệm vàng mã tối qua không phải là lời hù dọa vô căn cứ: *Con hình nhân bị hư hại ở cõi dương... thì thể xác của kẻ mang gương mặt đó ở trần gian sẽ phải gánh chịu tai ương tương ứng!*
Nam không thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Anh lập tức rời khỏi hiện trường vụ tai nạn, rảo bước nhanh về phía khu phố cổ hướng về tiệm vàng mã của bà Sáu. Nắng trưa rọi xuống những con hẻm nhỏ hắt hiu nhưng chẳng thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo đang lan tràn trong huyết quản của anh.
Khi Nam vừa đặt chân đến đầu hẻm dẫn vào tiệm vàng mã, anh chứng kiến một cảnh tượng còn kỳ quái hơn.
Lâm Văn Cường – cựu phó giám đốc, kẻ hiện đang nắm quyền điều hành toàn bộ tập đoàn bất động sản đang đứng đực mặt ra trước hiên nhà của bà Sáu. Gã ta mặc bộ vest sang trọng nhưng mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt tráo trác nhìn chằm chằm vào cánh cửa tiệm đang khép hờ.
"Bà già điên này... Mày muốn gì ở tao?" Lâm Văn Cường lẩm bẩm gầm gừ, định đưa tay đẩy mạnh cửa bước vào trong để chất vấn.
Nhưng trước khi tay gã chạm đến tấm rèm vải đỏ, từ bên trong tiệm, giọng nói khàn đặc, khô khốc của bà Sáu đã vọng ra, lạnh lùng vang vọng như tiếng phát từ cõi âm:
"Đến sớm thế hả, cậu Cường? Món nợ của một năm trước, cái giá phải trả không chỉ là một chiếc xe hơi đụng bẹp dúm trên phố đâu... Đêm Rằm tháng Bảy ngày mai, khi ngọn lửa hóa vàng bùng lên ở đình làng, lúc đó món nợ máu mới thực sự được thanh toán sòng phẳng."
Lâm Văn Cường giật bắn mình lùi lại phía sau, gương mặt tái mét vì tức giận lẫn sợ hãi tột độ. Gã nghiến răng, giơ tay đe dọa vào không trung rồi quay người hậm hực bỏ đi.
Nam nấp sau bức tường góc hẻm, chứng kiến toàn bộ sự việc. Trực giác của một nhà báo mách bảo rằng, tiệm vàng mã của bà Sáu chính là trung tâm của mọi bí mật, và đêm Rằm tháng Bảy ngày mai sẽ là thời điểm định mệnh khép lại toàn bộ vòng xoáy oan nghiệt này. Anh phải tìm ra căn phòng giấu kín ở phía sau tiệm trước khi màn đêm buông xuống.