Màn đêm buông xuống thị trấn cổ nhanh hơn thường lệ, mang theo cái oi bức và ngột ngạt của những ngày tháng Bảy âm lịch. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua lớp sương đêm tạo ra những quầng sáng mờ ảo, hắt hiu trên những bức tường rêu phong. Cả khu phố chìm vào một thứ tĩnh lặng đến rợn người, như thể mọi sinh vật đều đang nín thở chờ đợi thời khắc linh thiêng và u ám nhất của chu kỳ âm lịch.
Nam đứng nép mình sau bức tường góc hẻm đối diện tiệm vàng mã của bà Sáu. Đợi cho tiếng bước chân của những người qua đường cuối cùng thưa dần rồi tắt hẳn, anh mới rón rén bước ra.
Cửa tiệm lúc này đã đóng kín. Tấm rèm vải điều buông thõng, bên trong không còn ánh đèn dầu chập chờn như mọi hôm mà tối om, tĩnh mịch như một ngôi mộ cổ. Nam đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Không có tiếng kẽo kẹt vang lên, hình như nó đã được ai đó cố tình để ngỏ từ trước, như một lời thách thức ngầm dành cho kẻ đang cố bới móc quá khứ.
Nam hít một hơi thật sâu, bật chiếc đèn pin mini cầm tay, rón rén bước qua lớp màn rèm vải đỏ bước vào trong.
Mùi hương trầm nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá lâu năm và mùi keo dán giấy. Dưới ánh sáng trắng xanh từ chiếc đèn pin, hàng chục con hình nhân bằng giấy đứng dọc hai bên tường trông vô cảm, lạnh lẽo, hệt như những nhân chứng sống đang dõi theo từng bước chân xâm nhập của anh.
Mục tiêu của Nam đêm nay không phải là khu vực trưng bày phía trước, mà là không gian bí ẩn nằm sâu sau tấm rèm vải đỏ chia cắt ngôi nhà – nơi bà Sáu đã khuất bóng vào những lần trước.
Nam bước đến sát bức tường ngăn cách, cẩn thận vén tấm rèm nặng trịch sang một bên.
Đập vào mắt anh là một căn phòng nhỏ hẹp, ngập tràn các khung tre nứa chưa thành hình và những đống giấy điều, giấy bản vứt ngổn ngang. Nhưng điều khiến Nam chú ý nhất nằm ở góc cuối phòng: một mảng nền gạch tàu cũ kỹ, khác biệt hoàn toàn với phần gạch lát xung quanh. Ở chính giữa mảng nền ấy có một chiếc vòng sắt nhỏ được gắn chìm xuống mặt đất.
Nam bước nhanh lại gần, cúi xuống, đưa tay bám chặt vào vòng sắt và dùng hết sức lực kéo mạnh lên.
*Cót két... cạch!*
Phát ra một âm thanh khô khốc, nặng nề, một ô cửa hầm nhỏ bằng gỗ mục bất ngờ bật mở, hé lộ một bậc cầu thang gạch dốc đứng chìm sâu xuống lòng đất. Từ dưới căn hầm tối tăm bốc lên một làn hơi lạnh buốt thấu xương, mang theo mùi đặc trưng của đất ẩm và vôi v vữa cũ.
Nam nuốt khan một ngụm nước bọt, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy tung ra ngoài lồng ngực. Anh chĩa ngọn đèn pin xuống phía dưới, thận trọng đặt từng bước chân trượt xuống bậc thang dốc đứng.
Khi Nam đặt chân xuống đáy hầm, một không gian rộng lớn đến bất ngờ hiện ra trước mắt.
Ánh đèn pin quét qua những bức tường đá ong rêu phong. Xung quanh căn hầm không có tủ thuốc hay kho chứa vàng mã thông thường, mà là hàng loạt các kệ gỗ kiên cố xếp dọc sát tường. Trên mỗi kệ gỗ đều được đặt một vật duy nhất: những chiếc hộp gỗ nhỏ phong kín bằng bùa chú, bên trên khắc tên tuổi và ngày tháng năm sinh của từng người.
Nam bước đến gần chiếc kệ gần nhất, chiếu ánh đèn vào một chiếc hộp gỗ đang mở nắp dở dang.
Bên trong chiếc hộp ấy là một con hình nhân bằng giấy được cắt gọt tinh xảo đến từng chi tiết, và nằm gọn lỏn ngay phần ngực của hình nhân chính là một chiếc nhẫn vàng nam tính đính đá quý quen thuộc – chiếc nhẫn mà cảnh sát từng ghi nhận trong hồ sơ là tài sản cá nhân của đại gia Hoàng Minh Đức trước khi ông biến mất!
Nam run rẩy giơ tay cầm chiếc hộp lên, đọc dòng chữ được viết bằng mực tàu đỏ sẫm trên nắp hộp: Hoàng Minh Đức – Đêm Rằm tháng Bảy, năm ngoái.
Mọi mảnh ghép của bức tranh tội ác cuối cùng cũng khớp lại hoàn hảo trong đầu Nam. Ông Hoàng Minh Đức chưa từng trốn nợ sang biên giới. Một năm trước, cũng vào đúng đêm Rằm tháng Bảy này, chính tại căn hầm tối tăm này, những kẻ đồng lõa vì lòng tham không đáy đã bắt cóc ông ta giam giữ, lập ra bùa ngải hình nhân thế mạng, rồi đem hóa vàng phần xác để phi tang toàn bộ chứng cứ, cướp đoạt sạch sẽ cơ ngơi nghìn tỷ.
Và giờ đây, những chiếc hộp gỗ chứa tên tuổi của Lâm Văn Cường, Tú Trinh và những kẻ có liên quan khác cũng đang nằm chờ sẵn trên các kệ gỗ bên cạnh, chuẩn bị cho buổi lễ hóa vàng định mệnh vào đêm mai.
"Cậu đi tìm thứ gì dưới này thế, cậu phóng viên trẻ?"
Một giọng nói lạnh buốt, khô khốc bất ngờ vang lên ngay sau lưng Nam, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của căn hầm ngầm.
Nam giật bắn mình, đánh rơi chiếc đèn pin xuống nền đất. Ánh sáng từ cây đèn chao đảo hắt lên bức tường đá một cái bóng còng cõi, quen thuộc.
Nam quay phắt người lại. Bà Sáu đang đứng ngay chân cầu thang từ lúc nào, đôi mắt đục ngầu, sâu thẳm nhìn anh chằm chằm dưới ánh đèn chập chờn, trên tay bà cầm một ngọn nến đỏ đang cháy rực rỡ, hắt thứ ánh sáng quái đản lên gương mặt nhăn nheo.
"Bà... chính bà là kẻ đã tiếp tay cho đám ác ôn này sát hại ông Hoàng Minh Đức!" Nam nghiến răng, giọng phẫn nộ lấn át cả nỗi sợ hãi, anh bước lùi lại một bước, tay thủ thế sẵn sàng chống trả.
Bà Sáu không hề biểu lộ sự hoảng hốt hay tức giận. Bà chậm rãi bước xuống bậc thang cuối cùng, ngọn nến trên tay không hề run rẩy dù chỉ một nhịp.
"Tiếp tay ư?" Bà Sáu bật cười nhạt, một tiếng cười chua chát vang vọng trong căn hầm kín. "Cậu tưởng tôi làm những con hình nhân này vì tiền của chúng chắc? Cậu tưởng tôi tạo ra thế giới giấy điều, tre nứa này để giúp kẻ ác che giấu tội lỗi sao, hở cậu Nam?"
Bà Sáu bước đến dừng lại trước mặt Nam, ánh mắt đục ngầu bỗng bừng lên một tia lửa hận thù sâu thẳm chưa từng thấy: "Hơn mười năm trước, chính cái gia đình họ Hoàng và lũ tay sai Lâm Văn Cường đã ép gia đình tôi vào đường cùng, cướp sạch đất đai, đẩy chồng con tôi xuống dòng sông Hoài lạnh lẽo. Luật pháp không đòi được công lý cho chúng tôi, thì luật của cõi âm sẽ ra tay."
Nam chấn động mạnh. Hóa ra, bà Sáu không phải là tòng phạm phục vụ cho kẻ ác, mà bà đang sử dụng chính nỗi sợ hãi, sự mê tín và lòng tham của chúng để tạo ra một cái bẫy báo thù hoàn hảo kéo dài suốt nhiều năm trời!
"Nhưng nếu bà làm thế, bà cũng chẳng khác gì những kẻ sát nhân!" Nam lớn tiếng, cố gắng kéo bà trở lại ranh giới của sự tỉnh táo. "Dùng bùa ngải, hình nhân để đoạt mạng người khác thì pháp luật cũng sẽ trừng trị bà!"
Bà Sáu nhìn Nam lâu hơn một chút, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thê lương: "Pháp luật ư? Đêm nay là đêm mười bốn rồi, cậu Nam ạ. Ngày mai, khi mặt trời chưa mọc, mâm cúng hóa vàng ở đình làng sẽ được châm lửa. Một khi tro đã bay về trời, món nợ máu sẽ được thanh toán sòng phẳng... và không ai có thể ngăn cản được nữa đâu."
Nói dứt lời, bà Sáu đột ngột vung tay dập tắt ngọn nến trên tay. Căn hầm chìm hoàn toàn trong bóng tối đặc quánh, nuốt chửng cả bóng dáng còng cõi của bà cụ lẫn sự bàng hoàng tột độ của Nam.