Mùa thu Bắc Kinh càng về đêm càng rét lạnh. Những cơn gió hanh khô tràn qua các đại lộ, cuốn theo đống lá ngân hạnh vàng rực lăn lóc trên mặt đường.
Lâm Vãn Tĩnh ngồi trong văn phòng tòa soạn Báo Thời Đại, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt phờ phạc của cô. Trước mặt cô là hàng chục thư mục tài liệu, bản vẽ quy hoạch và danh sách cư dân thuộc diện giải tỏa của dự án "Nam Bình Tân Cảnh".
Suốt ba ngày qua, kể từ sau cuộc gặp ở tầng 88, cô dường như không ngủ. Bản năng của một phóng viên điều tra bảo cô rằng dự án này có điểm bất thường, nhưng trái tim cô lại run rẩy mỗi khi lật mở từng trang hồ sơ mang tên Tập đoàn Thịnh Thế.
"Vãn Tĩnh, em vẫn chưa về à?"
Anh Trịnh — thư ký tòa soạn — bước lại gần, đặt lên bàn cô một ly cà phê nóng. "Hồ sơ dự án Nam Bình khó nhằn lắm đúng không? Tập đoàn Thịnh Thế đằng sau là một tay chơi tài chính cực kỳ kín kẽ. Giang Triệt đó... không phải người dễ đối phó đâu."
Lâm Vãn Tĩnh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh chụp Giang Triệt trong một tạp chí doanh nhân dán trên bảng ghi chú.
"Anh Trịnh, anh có biết gì về quá khứ của Giang Triệt trước khi thành lập Thịnh Thế không?" Cô khẽ hỏi.
Anh Trịnh nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi hạ thấp giọng: "Thằng chả bảo mật thông tin cá nhân kỹ lắm. Nhưng anh nghe mấy tay bên giới tài chính Thượng Hải đồn lại, khoảng bảy tám năm trước, Giang Triệt từng lăn lộn dưới đáy xã hội.
Bốc vác ở bến cảng, làm bảo kê, thậm chí từng vào đồn công an vì đánh nhau với lũ đòi nợ thuê. Cậu ta tích góp từng đồng vốn máu để lao vào sàn chứng khoán. Một kẻ đi lên từ bùn lầy như thế, sự tàn nhẫn và lì lợm đã ngấm vào máu rồi."
Chiếc xe dừng lại bên lề đường. Giang Triệt bước xuống xe, không che ô. Anh mặc một chiếc áo thun đen đơn sơ, dáng người cao lớn nhưng phảng phất sự mệt mỏi cố hữu.
Anh bước vào một quán ăn đêm nhỏ lợp mái tôn — một quán bún ốc Nam Kinh do hai vợ chồng già người đồng hương mở.
Lâm Vãn Tĩnh lẳng lặng đi theo, đứng núp sau rặng cây bên kia đường, giơ máy ảnh lên chỉnh ống kính.
Qua khung cửa kính mờ hơi nước của quán ăn, cô nhìn thấy Giang Triệt gọi một tô bún ốc nhiều váng đậu. Anh ngồi lặng lẽ ở góc khuất nhất, chậm rãi gắp từng sợi bún.
Bà chủ quán già bước lại gần, thở dài nói gì đó với anh. Giang Triệt mỉm cười — một nụ cười chua chát, gượng gạo mà Lâm Vãn Tĩnh chưa từng thấy ở tầng 88. Anh rút từ trong ví ra một xấp tiền nhân dân tệ dày, dúi vào tay bà lão.
Đúng lúc đó, gã chủ nhà trọ bên cạnh bất ngờ xô cửa bước vào, tiếng cãi vã vang lên gắt gỏng về việc thu hồi mặt bằng. Trong lúc xô xát, gã chủ nhà vơ lấy chiếc ghế nhựa định ném về phía bà lão.
Giang Triệt đứng bật dậy, giơ tay ra đỡ lấy chiếc ghế theo phản xạ.
*Choang!*
Chiếc ghế gãy đôi, tay áo thun của Giang Triệt bị kéo xếch lên đến tận khuỷu tay.
Bên kia đường, qua ống kính máy ảnh được phóng đại hết cỡ, Lâm Vãn Tĩnh hoàn toàn chết lặng.
Trên cánh tay thon dài của Giang Triệt không chỉ có vết sẹo dài ở cổ tay mà cô từng thấy. Từ cổ tay kéo dài lên tận bả vai anh là chằng chịt những vết sẹo chéo rạch: Vết sẹo do dao găm, vết sẹo tròn bị bỏng do tàn thuốc, và những vết chai sạn dày đặc của người làm lao động nặng lâu năm.
Những vết sẹo tàn nhẫn ấy chằng chịt như một tấm bản đồ bi kịch khắc sâu vào da thịt anh.
Chiếc máy ảnh trên tay Lâm Vãn Tĩnh rơi tuột xuống ngực. Nước mắt cô trào ra, hòa cùng những hạt mưa lạnh ngắt lăn dài trên mặt.
Tất cả mọi sự tức giận, trách móc và hoài nghi trong cô suốt tám năm qua hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một nỗi đau xé lòng. Anh chưa từng phản bội cô. Anh chỉ dùng toàn bộ sức tàn của mình để gánh chịu mọi bão giông, giấu cô phía sau bầu trời bình yên ấy.