Sau đêm mưa rào ở ngoại ô Phong Đài, sự thật được phơi bày như một dòng nước ấm tưới mát hai tâm hồn đã cằn cỗi suốt tám năm xa cách.
Giang Triệt không còn trốn chạy hay khoác lên mình lớp vỏ bọc lạnh lẽo trước mặt Lâm Vãn Tĩnh nữa.
Căn hộ penthouse rộng lớn nhưng trống trải của anh ở trung tâm thành phố lần đầu tiên có tiếng bước chân giòn giã và mùi thơm của những món ăn nhà làm.
Thế nhưng, thương trường chưa bao giờ là nơi dành cho những câu chuyện cổ tích êm đềm.
Dự án tái thiết khu phố cổ "Nam Bình Tân Cảnh" là một mếng bánh quá lớn, thu hút sự thèm khát của nhiều thế lực ngầm.
Việc Giang Triệt kiên quyết áp dụng mức đền bù cao gấp ba lần thị trường và từ chối phá bỏ dãy nhà cổ để xây trung tâm thương mại cao tầng đã làm phẫn nộ Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát — đối thủ cạnh tranh sừng sỏ do Lục Vĩ đứng đầu.
Sáng thứ Hai, một cơn bão truyền thông bất ngờ bùng nổ trên tất cả các trang báo mạng và mạng xã hội.
*“CEO Tập đoàn Thịnh Thế — Giang Triệt: Từ kẻ bốc vác có tiền án đến hành vi rửa tiền núp bóng dự án Nam Bình Tân Cảnh.”*
Hàng loạt bài viết giật gân đính kèm hình ảnh quá khứ của Giang Triệt: Những bức ảnh anh dầm mưa bốc vác ở bến cảng, ảnh anh bị tạm giữ ở đồn công an sau trận ẩu đả với lũ đòi nợ thuê, và cả những biên bản thanh tra tài chính giả mạo được gài gắm cẩn thận.
Lục Vĩ đã lợi dụng vết sẹo quá khứ của Giang Triệt để đánh gục uy tín của anh, nhằm tước quyền đầu tư dự án Nam Bình và đẩy Thịnh Thế vào vòng lao lý.
Cổ phiếu của Tập đoàn Thịnh Thế lao dốc không phanh. Trước cổng tòa nhà Guomao, hàng trăm phóng viên và người dân vây kín, máy ảnh bấm liên hồi, những câu hỏi tàn nhẫn được đặt ra liên tục.
Trong phòng làm việc tầng 88, Giang Triệt đứng tựa bên cửa kính, nhìn xuống dòng người nhung nhúc bên dưới. Gương mặt anh bình thản đến đáng sợ, nhưng đôi bàn tay buông thõng bên hông đang siết chặt.
"Giang tổng, Hội đồng quản trị đang đòi họp khẩn cấp để bãi miễn chức vụ của anh. Bên Ngân hàng cũng vừa gửi thông báo tạm dừng giải ngân vốn cho dự án Nam Bình," thư ký Nam hốt hoảng báo cáo, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Giang Triệt nhếch môi nở một nụ cười nhạt nhòa: "Không sao. Bảo họ cứ họp."
Anh biết rõ đối thủ muốn gì. Bọn chúng muốn dùng quá khứ thảm hại của anh để biến anh thành một kẻ lừa đảo trong mắt công chúng, giống như cái cách bố anh từng bị vu oan năm nào.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng họp bật mở.
Lâm Vãn Tĩnh bước vào, trên tay cầm một chiếc ổ cứng di động và một tập hồ sơ dày nộp trực tiếp cho Giang Triệt. Ánh mắt cô rực sáng sự kiên định, không hề có một chút hoang mang hay dao động.
"Vãn Tĩnh? Em đến đây làm gì? Ngoài kia rất nguy hiểm..." Giang Triệt nhíu mày, vội vã tiến lại gần.
"Em đến để cùng anh chiến đấu," Lâm Vãn Tĩnh cắt lời anh, giọng nói vang lên dũng cảm. "Suốt ba ngày qua, em đã dùng tư cách phóng viên điều tra của Báo Thời Đại để thu thập toàn bộ chứng cứ về hành vi hối lộ, vu khống và gian lận tài chính của Lục Vĩ cùng Bất động sản Thịnh Phát.
Bọn chúng tưởng quá khứ của anh là điểm yếu, nhưng chúng không biết rằng, chính sự kiên cường trong quá khứ đó mới tạo nên Giang Triệt của ngày hôm nay."
Giang Triệt ngẩn người nhìn cô. Cô gái mảnh mai năm nào từng cần anh bảo vệ dưới gốc cây ngô đồng, nay đã trở thành một bờ vai vững chắc cùng anh đứng giữa đầu sóng ngọn gió.
Chiều hôm đó, một buổi họp báo khẩn cấp được diễn ra ngay tại hội trường Báo Thời Đại.
Trước hàng trăm ống kính truyền thông, Lâm Vãn Tĩnh bước lên bục phát biểu. Cô không che giấu quá khứ của Giang Triệt.
Trái lại, cô dũng cảm công chiếu toàn bộ đoạn phim tài liệu ngắn do chính cô ghi lại: Nhìn lại hành trình từ một chàng trai mười tám tuổi gánh chịu biến cố gia đình, vươn lên từ vũng bùn bốc vác ở bến cảng, tự tay trả hết từng đồng nợ nần cho gia đình, cho đến khi trở thành một nhà đầu tư có trách nhiệm với xã hội.
Đồng thời, cô tung ra toàn bộ bằng chứng chứng minh sự trong sạch của dự án "Nam Bình Tân Cảnh" và vạch trần âm mưu bôi nhọ của Thịnh Phát.
"Quá khứ làm lao động vất vả không phải là vết ô, đó là chứng nhận cho sự kiên cường và trung thực của một con người!" Giọng Lâm Vãn Tĩnh vang vọng khắp hội trường. "Giang Triệt không xây Nam Bình vì lợi nhuận, anh ấy xây dựng lại nó vì sự tôn trọng đối với ký ức và con người nơi đó!"
Toàn bộ hội trường chìm vào sự im lặng kinh ngạc, rồi bùng nổ trong những tiếng pháo tay không ngớt. Dòng thủy triều dư luận hoàn toàn đảo chiều.
Giang Triệt đứng ở góc hội trường, nhìn người con gái tỏa sáng rực rỡ trên bục phát biểu. Trái tim đã từng đóng băng của vị CEO đột nhiên tràn ngập một cảm giác ấm áp và biết ơn vô bờ bến.