Sáng hôm sau, trạm trung chuyển tàu điện ngầm khu phía Nam đông nghẹt người. Họ đứng san sát nhau như những thanh gỗ xếp gọn trong nhà kho, không một ai phàn nàn về sự chậm trễ của chuyến tàu, cũng không một ai nhìn vào mắt nhau. Sự lý trí tối đa được EmoBank cổ xúy đã biến việc giao tiếp xã hội thành một chuỗi các hành vi tối giản để tiết kiệm năng lượng.
An Ninh đứng ở toa số 4, hai tay buông thõng, đôi mắt dửng dưng nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính tàu điện. Hôm nay là ngày đầu tiên cô sống với $20\%$ cảm xúc còn lại. Hệ thần kinh của cô vận hành mượt mà đến mức kinh ngạc; không còn những lo âu vụn vặt về tiền bạc, không còn sự xót xa khi nghĩ đến những mũi kim truyền chọc vào tay mẹ. Cô giống như một hành khách đứng ngoài chính cuộc đời mình, quan sát mọi thứ bằng một bộ não phân tích thuần túy.
Cô xuống tàu ở trạm Trung tâm và đi bộ đến quán cà phê "CyberBeans" — nơi cô làm thêm hai tiếng mỗi sáng trước khi đến văn phòng lập trình. Công việc ở đây rất đơn giản: nhấn nút vận hành máy pha chế tự động và đưa cốc cho khách. Quán cà phê này là một trong số ít nơi vẫn giữ lại nhân viên là con người, chỉ vì một số vị khách thượng lưu thích cảm giác được phục vụ bởi những kẻ "vẫn còn một chút hơi người" để chứng tỏ đẳng cấp của mình.
"Một ly Espresso không đường, gấp đôi caffeine."
Một giọng nói trầm thấp, mang theo một chút khàn đặc vang lên phía sau quầy thu ngân. An Ninh ngước mắt lên.
Trước mặt cô là một chàng trai trẻ có vóc dáng cao gầy, mặc một chiếc áo khoác đen bạc màu, mũ trùm đầu kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt. Điểm duy nhất khiến anh ta nổi bật giữa đám người công sở chỉnh tề xung quanh là đôi mắt. Đó là một đôi mắt cực kỳ linh hoạt, sắc sảo và chứa đựng quá nhiều tầng cảm xúc hỗn độn — thứ ánh sáng mà những kẻ vừa trải qua cuộc phẫu thuật trích xuất như An Ninh không bao giờ có được. Anh ta đang nhìn cô, không phải cái nhìn lướt qua của một người xa lạ, mà là một sự dò xét đầy chủ đích.
Người đó chính là Khải.
Sau khi thức trắng đêm để phân tích tệp dữ liệu mang mã số 0904, Khải đã dùng định vị ID mạng lưới để tìm ra nơi làm việc của An Ninh. Anh muốn tận mắt chứng kiến chủ nhân của "lời hứa bị đóng băng" kia trông như thế nào khi bị tước đi phần lớn linh hồn.
Động tác thu tay lại của An Ninh khựng lại trong vòng nửa giây. Đó là phản xạ tự nhiên của một lập trình viên khi nghe thấy mã số bảo mật riêng tư của mình bị rò rỉ. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Khải, giọng nói vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông: "Anh là ai? Sao lại biết mã số tài khoản của tôi? Việc xâm nhập dữ liệu cá nhân là bất hợp pháp theo điều luật công nghệ năm 2042."
"Tôi là ai không quan trọng," Khải khẽ cười, nụ cười của một kẻ ngạo nghễ sống ngoài vòng pháp luật. Anh cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi nói tiếp: "Quan trọng là tôi đang giữ một thứ mà cô đã vứt bỏ. Một thứ rất... đắt giá."
"Tôi không vứt bỏ thứ gì cả. Tôi chỉ thực hiện một giao dịch tài chính hợp pháp với EmoBank để tối ưu hóa tài sản cảm xúc," An Ninh bình thản đáp, tư duy logic của cô ngay lập tức hoạt động để tìm cách xử lý tình huống. "Nếu anh là một hacker chợ đen muốn tống tiền, tôi e là anh đã tìm sai đối tượng. Tôi hiện tại không có khả năng cảm thấy sợ hãi hay lo lắng để anh thao túng đâu."
Khải nhìn cô, trong lòng trào lên một cảm giác vừa chua xót vừa tức giận. Đây chính là biểu hiện của một kẻ bị "rỗng tuếch" hóa. Cô ấy thậm chí còn không biết mình đã mất đi những gì. Cô ấy coi việc bán đi khả năng yêu thương, khả năng hạnh phúc giống như việc bán đi một món đồ nội thất cũ kỹ trong nhà.
"Cô thực sự nghĩ mình chỉ bán đi sự hạnh phúc thôi sao?" Khải đặt ly cà phê xuống, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và nghiêm túc. Anh đưa tay vào túi áo khoác, chạm vào chiếc máy truyền dẫn sinh học cầm tay cỡ nhỏ mà anh đã chuẩn bị sẵn. "EmoBank là lũ hút máu. Chúng không giữ cảm xúc của cô trong tủ kính đâu. Chúng đang nghiền nát nó thành các thuật toán để bán cho những tập đoàn giải trí lớn, hoặc tệ hơn, biến nó thành những bộ lọc tâm lý để kiểm soát đám đông."
An Ninh nhướng mày, một phản ứng thuần túy mang tính tò mò logic: "Đó là vấn đề của EmoBank sau khi họ đã mua đứt nó. Tôi đã nhận đủ số tiền mình cần để duy trì sự sống cho mẹ tôi. Việc phân tích rủi ro vĩ mô không nằm trong phạm vi quan tâm của tôi."
"Vậy còn thứ này thì sao?" Khải đột ngột ngắt lời cô.
Anh bấm nút kích hoạt trên chiếc máy trong túi áo. Một chùm sóng não có tần số cực ngắn, được mã hóa từ tệp tin bị khóa dưới đáy tài khoản của An Ninh, phóng ra và nhắm thẳng vào thiết bị thu nhận tín hiệu sinh học gắn sau gáy của cô.
*Thình thịch!*
Lồng ngực của An Ninh bỗng nhiên nảy lên một nhịp mạnh mẽ, như thể có một dòng điện mọc ra từ hư không chạy dọc khắp các dây thần kinh. Đôi mắt cô trợn trừng, hai tay bấu chặt vào cạnh quầy gỗ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi chưa đầy một phần nghìn giây, sự tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm trí cô bị phá vỡ bởi tiếng mưa rơi xối xả vang vọng bên tai, kèm theo một cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng — một nỗi đau đớn, u uất thuần khiết đến mức khiến cô muốn khuỵu xuống.
Nhưng ngay sau đó, khi Khải tắt thiết bị, đường biểu đồ cảm xúc của An Ninh lập tức được bộ lọc an toàn của EmoBank kéo phẳng trở lại. Cô đứng thẳng dậy, hơi thở hơi dồn dập nhưng ánh mắt đã lấy lại sự lạnh lùng ban đầu. Cô nhìn Khải, lần này có thêm một sự cảnh giác cao độ:
"Anh vừa làm gì tôi? Đó là một dạng vũ khí tấn công sóng não?"
"Đó không phải là vũ khí," Khải nhìn cô, ánh mắt chứa đựng một nỗi thất vọng sâu xa. Anh kéo chiếc mũ trùm đầu xuống thấp hơn, quay lưng bước đi về phía cửa quán. "Đó là một phần mười giây của lời hứa mà cô đã dùng cả mạng sống để bảo vệ trước khi bán mình cho quỷ dữ. Hãy nhớ lấy cảm giác đau đớn đó, An Ninh. Vì nếu cô quên nó hoàn toàn, cô sẽ không còn là con người nữa."
Bóng của Khải hòa vào dòng người dửng dưng ngoài phố, để lại An Ninh đứng chôn chân sau quầy bar. Cô đưa tay lên chạm vào những giọt mồ hôi lạnh ngắt rỉ ra trên trán. Bộ não lý trí của cô bảo rằng anh ta là một kẻ nguy hiểm cần phải báo cáo cho Cảnh sát Công nghệ ngay lập tức. Thế nhưng, tại sao trong khoảnh khắc luồng sóng não của anh ta chạm vào cô, cái hệ thống thuật toán hoàn hảo của EmoBank lại xuất hiện một lỗ hổng dữ liệu lớn đến thế?
An Ninh nhìn xuống bàn phím ảo, ngón tay cô bắt đầu gõ những lệnh tìm kiếm ngầm về cụm từ: "Emotion Hacker - Khải". Sự tò mò lý tính của cô đã bị kích hoạt, hoặc có lẽ, là một điều gì đó sâu thẳm hơn thế đang bắt đầu cựa quậy dưới lớp băng dày.
---