Suốt ba ngày sau cuộc chạm trán ở quán CyberBeans, hệ thống phân tích logic của An Ninh hoạt động hết công suất. Cô không báo cảnh sát. Bộ não thuần lý trí của cô nhận định rằng việc đẩy một hacker có khả năng bẻ gãy tường lửa EmoBank vào đường cùng có thể dẫn đến những đòn trả đũa công nghệ không đáng có, gây nguy hiểm cho nguồn tài trợ viện phí của mẹ cô.
Tuy nhiên, có một lý do khác mà các thuật toán trong đầu cô không thể giải thích: vệt nhiễu dữ liệu dài một phần nghìn giây đêm hôm đó cứ lặp đi lặp lại trong giấc ngủ của cô như một đoạn mã lỗi cứng đầu. Cô không cảm thấy sợ, cô chỉ cần một câu trả lời chính xác.
An Ninh dùng kỹ thuật dò quét ngược dựa trên ID quét mã thanh toán 15 xu công nghệ của Khải. Đó là một tài khoản ma, nhưng dấu vết kỹ thuật số của nó dẫn về một khu vực có mật độ tín hiệu nhiễu cao nhất thành phố: Khu phế thải công nghệ số 4, nằm bên rìa dòng sông ô nhiễm phía Nam.
Tối thứ Bảy, An Ninh một mình đi vào khu phế thải. Nơi đây là nghĩa địa của kỷ nguyên số, nơi những linh kiện máy tính lỗi thời, những con chip sinh học hết hạn và các tấm pin năng lượng mặt trời vỡ vụn chất thành những ngọn núi nhỏ. Không khí nồng nặc mùi kim loại rỉ sét và nhựa cháy. Con người ở đây đa phần là những kẻ nằm ngoài hệ thống EmoBank — những kẻ không có đủ tiền để mở tài khoản, hoặc những kẻ đã bị trích xuất sạch sẽ đến mức bị xã hội đào thải.
An Ninh dừng lại trước một container rỉ sét màu xanh thẫm, xung quanh được bao bọc bởi hàng loạt ăng-ten tự chế đang xoay tít. Cô không gõ cửa, chỉ đứng lặng yên dưới làn mưa axit lất phất của thành phố.
Cửa container bất ngờ trượt sang một bên với tiếng rít khô khốc của bánh răng thiếu dầu. Khải đứng đó, tay cầm một tuốc-nơ-vít điện, trên gáy vẫn cắm sợi cáp nối thẳng vào bo mạch chủ bên trong phòng. Anh nhìn cô, đôi mắt hổ phách không giấu nổi sự kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cợt nhả thường ngày:
"Tôi biết tư duy của những kẻ rỗng tuếch rất thẳng thắn, nhưng mò đến tận ổ của một hacker chợ đen vào đêm hôm thế này... cô không sợ tôi trích xuất luôn $20\%$ cảm xúc còn lại của cô à?"
"Theo luật hình sự công nghệ, hành vi cưỡng đoạt cảm xúc cấp độ 1 sẽ bị phạt 20 năm tù khổ sai tại các mỏ hạt nhân," An Ninh bước thẳng vào trong container mà không cần sự cho phép của chủ nhà. "Và quan trọng hơn, tôi không có khả năng cảm thấy 'sợ'. Anh biết rõ điều đó mà."
"Anh vẫn đang lén lút nghiên cứu tài khoản của tôi," cô nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một báo cáo thời tiết.
Khải thở dài, buông dụng cụ xuống bàn, rút sợi cáp sau gáy ra. Anh kéo một chiếc ghế sắt xoay về phía cô, ngồi xuống và khoanh tay lại: "Tôi không nghiên cứu cô. Tôi đang cứu cô đấy, đồ búp bê vô cảm."
"Tôi không cần cứu. Tôi đang sống rất ổn định. Hiệu suất làm việc tăng $45\%$, chi tiêu giảm $30\%$ vì không còn nhu cầu giải trí hay mua sắm dựa trên cảm xúc. Mẹ tôi có đủ thuốc dùng. Tôi là một hình mẫu tối ưu của xã hội này."
Khải bật cười, một tiếng cười khan đầy chua chát. Anh đứng dậy, bước đến sát bên An Ninh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi dầu máy và mùi thuốc lá nhạt trên áo anh. Anh đưa tay lên, ngón tay dừng lại cách thiết bị thu nhận tín hiệu sau gáy cô vài phân nhưng không chạm vào.
"Tối ưu? Cô có biết hệ thống thần kinh của con người vận hành dựa trên cái gì không? Sự cân bằng hóa học. Khi cô rút đi $80\%$ cảm xúc, EmoBank phải bơm vào một lượng chất nền nhân tạo để giữ cho các nơ-ron không bị teo tóp. Nhưng chất nền đó có hạn sử dụng. Trong vòng sáu tháng nữa, nếu không có cảm xúc nguyên bản bù vào, não cô sẽ tự động kích hoạt cơ chế 'đóng băng vĩnh viễn'. Cô sẽ không biến thành robot đâu, An Ninh. Cô sẽ biến thành một cái xác sống thực sự, một kẻ thực vật có tư duy nhưng không có ý thức."
An Ninh im lặng. Lời nói của Khải trùng khớp với một nghiên cứu mật mà cô từng vô tình đọc được trên mạng lưới nội bộ của công ty lập trình, một nghiên cứu nhanh chóng bị EmoBank xóa bỏ. Bộ não lý trí của cô bắt đầu tính toán tỷ lệ phần trăm sự thật trong lời nói của Khải: $89\%$.
"Tại sao anh lại quan tâm đến việc tôi có biến thành xác sống hay không?" An Ninh hỏi, đôi mắt đóng băng của cô xoáy sâu vào anh. "Chúng ta không quen biết. Đối với một hacker chợ đen, việc này không mang lại bất kỳ xu công nghệ nào."
Khải quay mặt đi, anh bước đến bàn máy tính, gõ vài lệnh để gọi ra tệp tin bị khóa dưới đáy tài khoản 0904 — tệp tin chứa "lời hứa tuổi thơ" mà anh đã kích hoạt một phần ở quán cà phê.
"Cô thực sự không nhớ gì về nó sao?" Giọng Khải bỗng chốc chùng xuống, mất đi vẻ cợt nhả. "Mười lăm năm trước, trước khi EmoBank trở thành bá chủ, có một dự án thử nghiệm mang tên 'Kết nối linh hồn'. Có hai đứa trẻ đã bị chọn làm vật thí nghiệm để kiểm tra giới hạn truyền dẫn cảm xúc từ xa. Đứa con trai suýt nữa đã chết vì quá tải sóng não, nếu đứa con gái không chấp nhận gánh lấy một nửa tần số đau đớn của cậu ta, và khóa chặt nó vào ký ức của mình..."
Anh quay lại nhìn cô, đôi mắt hổ phách đỏ vằn lên những tia máu: "Đứa con gái đó tên là An Ninh. Còn tệp dữ liệu bị khóa này chính là một nửa mạng sống của tôi mà cô đã giữ suốt mười mười lăm năm qua. Cô bán đi hạnh phúc của cô, tôi không cản được. Nhưng cô dám đem bán cả lời hứa của chúng ta cho lũ khốn EmoBank đó sao?"
Lồng ngực An Ninh bất chợt nhói lên một cái, không cần thiết bị truyền dẫn kích hoạt, một phản xạ sinh học tự nhiên tự phát ra từ sâu trong tủy sống của cô. Cô đưa tay lên ôm ngực, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại.
Cơn mưa tầm tã... đứa trẻ khóc nghẹn... vạt áo bị nắm chặt...
Những mảnh vỡ ký ức loáng thoáng hiện lên giống như những thước phim cũ bị cháy nắng, nhưng chúng quá mờ nhạt để cô có thể kết nối thành một câu chuyện hoàn chỉnh. $20\%$ cảm xúc còn lại là quá ít để cô có thể đồng cảm với nỗi đau đớn và phẫn nộ đang bốc cháy trong ánh mắt của Khải lúc này.
"Tôi... không nhớ." An Ninh buông tay xuống, ánh mắt lại trở về vẻ dửng dưng lạnh lùng. "Ký ức trước năm mười tuổi của tôi đã bị mờ nhòe sau một trận sốt cao. Nếu những gì anh nói là thật, thì về mặt logic, tôi xin lỗi anh. Nhưng hiện tại, tệp dữ liệu đó đã thuộc quyền sở hữu của EmoBank. Tôi không thể lấy lại nó."
Khải nhìn cô, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt cương nghị của anh. Anh biết, trách một kẻ không có cảm xúc giống như việc trách một người mù vì không nhìn thấy ánh sáng.
"Cô không lấy lại được, nhưng tôi thì có thể," Khải nói, giọng anh đanh lại, chứa đựng một sự quyết tâm điên rồ. Anh cầm lấy chiếc máy truyền dẫn sinh học cầm tay, gắn vào đó một viên pin năng lượng mới. "An Ninh, tôi sẽ không để cô biến thành một cái xác không hồn. Kể từ ngày hôm nay, tôi sẽ ép cô phải cảm nhận lại thế giới này, cho dù cô có muốn hay không."
---