Khải không nói suông. Kể từ đêm ở khu phế thải công nghệ, cuộc sống vốn dĩ phẳng lặng như một đường thẳng của An Ninh bắt đầu xuất hiện những "vệt nhiễu" không thể kiểm soát.
Khải dùng chính lỗ hổng bảo mật mà anh cài cắm trong mã nguồn EmoBank của cô để thực hiện một chuỗi các thử nghiệm điên rồ. Anh không trả lại mảng dữ liệu lớn vì hệ thống quét an ninh của EmoBank sẽ ngay lập tức phát hiện và tự động xóa sạch não bộ của An Ninh để bảo vệ "tài sản". Thay vào đó, Khải chia nhỏ $80\%$ lượng cảm xúc mà anh hack được thành những gói dữ liệu siêu vi, chỉ tương đương $2\%$ đến $5\%$ dung lượng.
Mỗi khi An Ninh đi làm, đi siêu thị, hay đứng chờ tàu điện, Khải lại xuất hiện trong bán kính mười mét. Anh không đến gần, chỉ lặng lẽ ngồi ở một góc khuất, bấm nút trên chiếc máy truyền dẫn sinh học cầm tay để "bơm" một liều lượng nhỏ cảm xúc vào sau gáy cô.
Sáng thứ Ba, khi An Ninh đang đứng trong thang máy của tòa nhà văn phòng, Khải bước vào với chiếc mũ trùm đầu quen thuộc. Anh đứng quay lưng lại với cô, ngón tay khẽ chạm vào thiết bị trong túi quần.
*Bíp.* Một gói dữ liệu mang tên "Rung động trước cái đẹp - $3\%$" được giải phóng.
Ngay lập tức, luồng tín hiệu chạy dọc tủy sống của An Ninh. Cửa thang máy mở ra, hắt vào một tia nắng ban mai chiếu xuyên qua lớp kính viễn tưởng của tòa nhà. Trước đây, An Ninh sẽ chỉ phân tích đó là hiện tượng quang học khúc xạ ánh sáng với bước sóng $400-700\text{ nm}$. Nhưng hôm nay, đôi mắt cô bỗng khựng lại. Cô nhìn thấy những hạt bụi nhỏ nhảy múa trong vệt nắng vàng như những đốm pháo hoa li ti. Một thứ cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu mọc lên từ lồng ngực cô, khiến cơ mặt cô khẽ giãn ra.
"Màu sắc hôm nay... lạ thật," An Ninh thầm nghĩ, một ý nghĩ mang tính định tính chứ không còn là định lượng khô khan.
Chiều hôm sau, tại quán CyberBeans, khi một vị khách say xỉn vô tình làm đổ ly cà phê nóng lên tay An Ninh và lớn tiếng chửi rủa cô bằng những từ ngữ thô tục, Khải lại ngồi ở bàn đối diện. Anh bấm nút: "Sự tự trọng và phẫn nộ - $5\%$".
*Thình thịch!*
Trái tim An Ninh đập mạnh. Thay vì dửng dưng đứng yên chịu trận và lau dọn theo đúng lập trình của một nhân viên "tối ưu", cô cảm thấy máu trong người mình sôi lên. Đôi bàn tay cô siết chặt thành nắm đấm, cô ngước mắt nhìn thẳng vào gã đàn ông hách dịch kia, giọng nói không còn phẳng lặng mà đanh thép, mang theo một tầng rung động rõ rệt:
Gã khách trúng một gáo nước lạnh, lầm bầm rồi bỏ đi. Khi cơn giận qua đi vì Khải đã ngắt thiết bị, An Ninh bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay mình đang run rẩy. Cô biết khóc trước một cơn mưa bất chợt vào giờ tan tầm, biết ngơ ngác và cảm thấy một chút ấm áp khi nhìn thấy một đứa trẻ cười với mẹ nó trên tàu điện.
Nhịp tim của cô không còn là những chỉ số ổn định trên màn hình theo dõi nữa. Nó bắt đầu hỗn loạn.
"Cái quái gì đang xảy ra với mình?"
Tư duy lý trí tối đa của một lập trình viên kiểm thử dữ liệu buộc An Ninh phải vào cuộc. Cô không thể để một thế lực vô hình thao túng cơ thể mình như một con búp bê dây cót. Cô bắt đầu ghi chép lại tất cả những mốc thời gian và địa điểm mà mình bị "rối loạn nhịp tim".
Sau ba ngày lập biểu đồ tần suất, bộ não phân tích sắc sảo của cô tìm ra một điểm chung duy nhất: trong tất cả các biểu đồ định vị không gian, luôn có một ID thiết bị ẩn danh xuất hiện trong bán kính mười mét xung quanh cô. Và ID đó chính là dải tần số sóng ngắn thuộc về chiếc máy truyền dẫn của Khải.
"Anh ta đang dùng tôi làm vật thí nghiệm," An Ninh kết luận một cách lạnh lùng.
Đêm đó, thành phố đổ một trận mưa axit tầm tã. An Ninh không về nhà, cô cố tình đi bộ vào một con hẻm cụt, tối tăm phía sau khu tài chính — nơi có mật độ camera an ninh thấp nhất. Cô đứng quay lưng lại phía con lộ lớn, hai tay đút vào túi áo khoác, lặng lẽ chờ đợi.
Đúng như dự đoán, tiếng bước chân nhẹ nhàng đạp trên những vũng nước mưa vang lên từ phía sau. Bóng đen quen thuộc của Khải xuất hiện dưới ánh đèn đường mờ ảo. Tay anh đang cầm chiếc máy truyền dẫn, định bấm nút cho một thử nghiệm tiếp theo.
"Anh định bơm cái gì vào người tôi nữa đây, Khải?"
An Ninh đột ngột quay lại, giọng nói lạnh tanh của cô cắt ngang tiếng mưa rơi xối xả.
Khải khựng lại, chiếc máy trên tay anh vẫn còn sáng đèn xanh. Anh nhìn cô, hơi bất ngờ nhưng rồi lại nở nụ cười bất cần đời thường thấy: "Bị cô phát hiện rồi sao? Xem ra $20\%$ cảm xúc còn lại cộng với mấy gói dữ liệu nhỏ của tôi đã làm bộ não của cô thông minh hơn tôi tưởng đấy."
An Ninh bước từng bước chậm rãi đến gần anh, đôi mắt cô dưới làn mưa trông sắc lạnh như dao: "Hành vi lén lút truyền dẫn sóng não vào cơ thể người khác không có sự đồng ý là tội phạm công nghệ bậc cao. Anh nói anh muốn cứu tôi, nhưng thực chất anh chỉ đang thỏa mãn cảm giác tội lỗi của bản thân về một lời hứa tuổi thơ mà tôi thậm chí còn không nhớ rõ."
Cô đứng cách anh chỉ một bước chân, giật phắt chiếc máy truyền dẫn trên tay anh vứt mạnh xuống nền đất ẩm ướt. Chiếc máy nảy lên vài cái rồi tắt ngấm.
"Trả lại cho tôi sự yên tĩnh của trước đây," An Ninh gằn giọng. "Sự lý trí giúp tôi làm việc không sai sót, giúp tôi kiếm tiền cứu mẹ. Còn những thứ nhịp tim trộm cắp mà anh ban phát cho tôi... chúng chỉ khiến tôi đau đớn, hỗn loạn và mất tập trung. Tôi không cần một trái tim lỗi nhịp để sống trong cái thế giới này!"
Khải không nhặt chiếc máy lên. Anh nhìn thẳng vào gương mặt đầy nước mưa của cô. Dưới ánh đèn đường, anh nhìn thấy một giọt nước mắt thực sự — không phải nước mưa — đang từ khóe mắt An Ninh lăn dài xuống má mà chính cô cũng không nhận ra. Đó là tác dụng phụ của gói dữ liệu "Tự trọng và phẫn nộ" vẫn còn sót lại trong tế bào thần kinh của cô.
"Cô thực sự nghĩ đó là sự hỗn loạn lỗi nhịp sao, An Ninh?" Khải tiến lên một bước, đột ngột nắm lấy hai bả vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Đôi mắt hổ phách của anh lúc này không còn vẻ cợt nhả, mà tràn ngập một nỗi đau đớn đến nghẹt thở. "Cô nhìn xem cô đang làm gì đi! Cô đang khóc! Cô đang tức giận! Cô đang phản kháng! Đó mới chính là con người của cô, là phần linh hồn mà cô đã nhẫn tâm cắt bỏ!"
Anh siết chặt vai cô, giọng anh lạc đi trong tiếng sấm rền vang trên bầu trời thành phố tương lai:
"Cô tưởng cô dùng sự lý trí để cứu mẹ cô là đúng đắn sao? Cô có biết EmoBank đang làm gì với mớ cảm xúc của cô không? Họ không dùng nó để làm từ thiện đâu! Tôi đã thâm nhập sâu vào máy chủ tối cao của chúng. Họ đang dùng $80\%$ sự hạnh phúc thuần khiết của cô để tạo ra một thuật toán thao túng tâm lý đám đông trên diện rộng. Và kinh tởm hơn... ba ngày nữa, khi hợp đồng của cô bước sang giai đoạn hai, họ sẽ tự động kích hoạt lệnh trích xuất $20\%$ cảm xúc còn lại của cô mà không cần cô ký tên. Cô sẽ bị xóa sạch hoàn toàn, An Ninh ạ!"
Lời nói của Khải như một tia sét đánh thẳng vào hệ thống phòng thủ logic của An Ninh. Đôi mắt cô mở to, hơi thở đóng băng bỗng chốc dồn dập. Bộ não lập trình của cô ngay lập tức phân tích tính chân thực của thông tin này dựa trên các điều khoản ẩn trong hợp đồng bảo hiểm của EmoBank mà cô từng ký.
Kết quả hiện lên trong tâm trí cô: tỷ lệ cô bị "nuốt chửng" hoàn toàn bởi hệ thống là $100\%$. Cô không phải là một hình mẫu tối ưu; cô chỉ là một con cừu non đang xếp hàng chờ vào lò mổ của đế chế công nghệ.
---