Mưa axit mỗi lúc một nặng hạt, gõ vào lớp vỏ kim loại của các tòa nhà chọc trời những tiếng bôm bốp khô khốc. Dưới ánh đèn đường mờ nhòe, An Ninh đứng chôn chân. Bộ não lập trình vốn dĩ lạnh lùng của cô đang phải xử lý một lượng thông tin quá tải. Các điều khoản ẩn trong hợp đồng điện tử của EmoBank, những vệt nhiễu dữ liệu liên tục xuất hiện mấy ngày qua, và giờ là lời cảnh báo đanh thép của Khải. Tất cả khớp lại với nhau thành một cái bẫy hoàn hảo mà cô chính là con mồi tự nguyện bước vào.
"Trích xuất tự động $20\%$ còn lại..." An Ninh thầm thì, giọng cô lạc đi giữa tiếng mưa. "Họ nói đó là điều khoản bảo trợ an sinh xã hội cho người phụ thuộc."
"Đó là những lời dối trá được viết bằng ngôn ngữ pháp lý phức tạp để những kẻ đang bế tắc như cô không kịp suy nghĩ!" Khải cúi xuống nhặt chiếc máy truyền dẫn sinh học lên, lau vội những vệt nước mưa bám trên màn hình cảm ứng. "Khi cô mất đi $100\%$ cảm xúc, cô sẽ không còn quyền công dân nữa. Cô sẽ trở thành một 'Tài sản sinh học' thuộc quyền quản lý hoàn toàn của EmoBank. Mẹ cô cũng vậy. Họ có thể ngắt máy thở của bà ấy bất cứ lúc nào nếu các chỉ số đóng góp xã hội của cô sụt giảm."
An Ninh nhắm mắt lại. $20\%$ cảm xúc còn sót lại trong cô — dù ít ỏi — nhưng lúc này đang tạo ra một cơn chấn động sinh học thực sự. Đó là sự trỗi dậy của bản năng sinh tồn, là nỗi u uất khi nhận ra mình chỉ là một công cụ bị lợi dụng. Cô nhìn Khải, đôi mắt không còn sự dửng dưng vô cảm thường ngày mà hằn lên một sự kiên định lạnh lùng:
"Tôi cần bằng chứng cụ thể. Hệ thống phân tích của tôi không chấp nhận những lời cáo buộc vô căn cứ, dù tỷ lệ logic của anh đưa ra rất cao."
Khải khẽ nhếch môi, ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng: "Được, vậy thì tôi sẽ cho cô xem trò chơi phía sau bức màn của chúng. Đi theo tôi."
Khải dẫn An Ninh trở lại căn hầm ngầm ở khu phế thải công nghệ. Lần này, bầu không khí bên trong chiếc container rỉ sét căng thẳng hơn gấp bội. Khải ngồi vào bàn điều khiển, đôi ngón tay thon dài lướt trên bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt. Những màn hình xung quanh đồng loạt thay đổi giao diện, hiện lên sơ đồ kiến trúc lập thể của *EmoBank Tower* — tòa tháp trung tâm cao 120 tầng nằm giữa lòng thành phố, nơi đặt máy chủ tối cao của đế chế này.
"Họ dùng cảm xúc của cô để làm gì?" An Ninh bước lại gần, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn máy tính.
"Họ dùng nó để tiêm nhiễm vào hệ thống điều hòa không khí và mạng lưới sóng não của các khu tài chính," Khải giải thích, giọng anh trầm xuống, đầy căm phẫn. "Sự hạnh phúc thuần khiết của cô khi bị pha loãng và phát tán sẽ tạo ra một trạng thái 'hưng phấn giả tạo' cho các tầng lớp lao động. Nó khiến họ làm việc liên tục 18 tiếng một ngày mà vẫn cảm thấy yêu đời, không có ý định đình công hay phản kháng. Cô hiểu chưa? Cô đang là nguồn 'nhiên liệu tinh thần' để chúng bóc lột hàng triệu người khác."
An Ninh nhìn chằm chằm vào biểu đồ dòng chảy dữ liệu mang tên mình. Một cảm giác ghê tởm, một sự phẫn nộ thực sự dâng lên trong lồng ngực cô. Bộ não của cô không còn phân tích mọi thứ như một người ngoài cuộc nữa. Sự tác động từ những gói dữ liệu nhỏ mà Khải "bơm" vào những ngày qua đã kích hoạt các liên kết nơ-ron bị bỏ hoang, bắt đầu đánh thức phần "người" đang ngủ say của cô.
"Còn ba ngày nữa," An Ninh nói, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng đỏ tía từ màn hình. "Họ sẽ lấy đi $20\%$ cuối cùng của tôi để hoàn tất thuật toán cốt lõi. Tôi phải làm gì?"
"Chúng ta phải đột nhập vào EmoBank Tower," Khải quay ghế lại nhìn cô, ánh mắt anh rực cháy một quyết tâm điên rồ. "Không phải để xóa dữ liệu, mà là để giật phắt ổ cứng sinh học trung tâm ra ngoài. Tôi sẽ trả lại toàn bộ cảm xúc cho cô, và cho cả thành phố này."
"Đột nhập vào tòa tháp bảo mật cấp độ S với hai người? Tỷ lệ thành công theo tính toán của tôi là chưa đầy $0,3\%$," An Ninh đưa ra nhận định lý trí ngay lập tức. "Hệ thống quét an ninh sinh trắc học sẽ nhận diện ra tôi là kẻ có tài khoản bị đóng băng một phần, còn anh là tội phạm công nghệ bị truy nã."
"Đúng, nếu chỉ có một mình tôi thì là $0\%$. Nhưng nếu có cô, trò chơi mèo vờn chuột này sẽ lật ngược tình thế," Khải đứng dậy, lấy từ trong tủ kính ra một thiết bị nhỏ hình tròn, có những chiếc chân kim loại mảnh như chân nhện. "Cô là lập trình viên kiểm thử hệ thống của công ty con thuộc EmoBank. Cô có mã truy cập nội bộ cho các đợt bảo trì thuật toán hàng tuần. Đêm mai là đợt bảo trì cuối cùng trước khi chúng kích hoạt lệnh trích xuất tự động của cô."
Khải tiến lại gần An Ninh, đưa thiết bị nhỏ cho cô: "Đây là *Data-Leech* (Đỉa dữ liệu). Cô chỉ cần gắn nó vào cổng kết nối vật lý của máy chủ trung tâm ở tầng 99. Việc còn lại, vượt qua tường lửa và hệ thống phòng thủ số, cứ để tôi lo."
An Ninh cầm lấy thiết bị nhỏ lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Cô nhìn Khải, trong khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hai người dường như không còn là sự ngăn cách của một kẻ rỗng tuếch và một hacker cảm xúc. Có một sợi dây liên kết vô hình, một tần số rung động quen thuộc từ quá khứ mười lăm năm trước đang cộng hưởng mạnh mẽ giữa hai trái tim.
"Khải," An Ninh gọi tên anh, giọng cô lần đầu tiên có một chút ngập ngừng, một chút yếu đuối của con người. "Nếu thất bại, chúng ta sẽ bị xóa não hoàn toàn. Anh sẽ quên tôi, và tôi cũng sẽ quên anh... mãi mãi."
Khải khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi giữa căn hầm lạnh lẽo. Anh đưa bàn tay to lớn của mình lên, nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay đang run rẩy của cô:
"Mười lăm năm trước, cô đã gánh chịu đau đớn để cứu tôi. Mười lăm năm sau, cho dù có phải đối đầu với cả đế chế EmoBank, tôi cũng sẽ không để họ xóa nhòa đi lời hứa của chúng ta. Ngày mai, chúng ta sẽ lấy lại nhịp tim của chính mình."
An Ninh gật đầu. Trong bóng tối của căn hầm, một kế hoạch đột nhập điên rồ nhất lịch sử công nghệ chính thức được kích hoạt. Trò chơi mèo vờn chuột đã bắt đầu, nhưng lần này, con mồi đã biết nhe nanh vuốt.
---