Đêm Chủ nhật, tòa tháp EmoBank Tower sừng sững giữa trung tâm thành phố như một lưỡi dao bằng kính đen đâm thẳng vào bầu trời đầy mây độc hại. Ánh đèn neon từ các tầng lầu hắt ra những dải sáng lộng lẫy, nhưng bên trong nó là sự vận hành lạnh lùng của một đế chế kiểm soát tâm lý.
11 giờ 45 phút đêm. An Ninh bước qua cửa xoay của đại sảnh trong bộ đồng phục kỹ thuật viên kiểm thử dữ liệu. Gương mặt cô bình thản, đôi mắt không một gợn sóng — biểu hiện hoàn hảo của một kẻ rỗng tuếch với $20\%$ cảm xúc còn lại khiến hệ thống quét sinh trắc học hoàn toàn mất cảnh giác.
*“Xác nhận danh tính: Kỹ thuật viên An Ninh. Mã số nhân sự: EB-0904. Mục đích: Bảo trì thuật toán định kỳ tầng 99. Cho phép truy cập.”*
Tiếng thông báo máy móc vang lên, cửa an ninh bằng tia laser tản ra. An Ninh bước vào thang máy siêu tốc. Trong tai nghe siêu nhỏ ẩn sâu trong màng nhĩ, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Khải vang lên đều đặn:
"Tốt lắm, búp bê của tôi. Tôi đã tạm thời làm nhiễu vòng lặp camera ở hành lang tầng 99 trong vòng mười lăm phút. Cô có đúng ngần ấy thời gian để tiếp cận ổ cứng trung tâm trước khi hệ thống quét quét lại toàn bộ khu vực."
"Hiểu rồi," An Ninh thầm thì.
*Đinh.* Cửa thang máy mở ra ở tầng 99. Không gian nơi đây ngập trong một màu trắng dã của phòng thí nghiệm vô trùng. Hàng ngàn sợi cáp quang sinh học như những mạch máu phát ra ánh sáng đỏ tía chạy dọc trên trần nhà, tất cả đều dẫn về một căn phòng kính hình lăng trụ ở trung tâm — nơi đặt bộ não cốt lõi của *Project Mirror*.
An Ninh lướt nhanh qua hành lang vắng lặng. Trái tim cô — nhờ sự kích hoạt ngầm của Khải trước chuyến đi — đang đập với một nhịp độ hối hả mà cô chưa từng trải qua suốt nhiều tháng nay. Đó không phải là sự lỗi nhịp do thuật toán, mà là sự hồi hộp, là nỗi sợ hãi xen lẫn phấn khích của một con người bằng xương bằng thịt. Cô nhận ra mình thích cảm giác này, cảm giác được sống dẫu cho nó có nguy hiểm đến đâu.
Cô đứng trước cửa phòng kính máy chủ. Ngón tay cô run nhẹ khi nhập chuỗi mã truy cập nội bộ mà cô đã bí mật trích xuất từ công ty con.
"Tôi đã kết nối thành công. Khải, đến lượt anh," An Ninh nói nhanh vào bộ đàm.
"Bắt đầu bẻ khóa!" Khải gầm lên ở đầu dây bên kia.
Trên màn hình ảo mà Khải chia sẻ qua kính áp tròng của An Ninh, hàng triệu dòng lệnh bắt đầu chạy ngược với tốc độ chóng mặt. Con "đỉa dữ liệu" bắt đầu hút ngược toàn bộ luồng cảm xúc nguyên bản của An Ninh và hàng triệu người dân thành phố đang bị giam cầm trong thuật toán trở về ổ cứng sinh học ngầm của Khải.
$10\%, 30\%, 50\%...$ Tiến trình tải lên tăng dần.
Thế nhưng, ngay khi tiến trình chạm mốc $70\%$, một tiếng còi báo động chói tai bỗng nhiên rú lên khắp tòa tháp. Toàn bộ ánh đèn trắng dã của tầng 99 lập tức chuyển sang màu đỏ rực như máu.
*“Cảnh báo! Phát hiện dòng chảy dữ liệu bất thường tại cổng số 4. Kích hoạt giao thức phong tỏa cấp độ S. Lực lượng an ninh sinh học đang di chuyển.”*
"Khải! Hệ thống đã phát hiện!" An Ninh hét lên, cô cố gắng giật con đỉa dữ liệu ra nhưng những chiếc chân kim loại của nó đã khóa chặt vào bo mạch để bảo vệ tiến trình tải.
"Không được ngắt kết nối! Nếu cô ngắt bây giờ, toàn bộ số cảm xúc đó sẽ bị bốc hơi vĩnh viễn và não cô sẽ bị sốc phản vệ!" Giọng Khải vang lên điên cuồng, tiếng gõ phím của anh nhanh đến mức như tiếng súng liên thanh. "Tôi đang tạo tường lửa giả để đánh lừa chúng! Chờ tôi ba mươi giây nữa!"
Cửa phòng kính bất ngờ bị phá vỡ. Ba robot an ninh sinh học mang theo súng xung kích điện từ lao vào, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào An Ninh.
"Đối tượng EB-0904, hành vi xâm nhập dữ liệu trái phép. Đứng yên tại chỗ, nếu phản kháng sẽ bị tiêu diệt tại chỗ."
Vào khoảnh khắc sinh tử ấy, khi họng súng của robot bắt đầu tích tụ luồng điện xanh lét, An Ninh nhìn vào tiến trình hiển thị trên mắt kính: $95\%$. Cô biết mình không thể chạy thoát, nhưng cô có thể bảo vệ ổ cứng. Không một chút do dự, cô dùng toàn bộ thân mình che khuất khối máy chủ và con đỉa dữ liệu, đôi mắt nhìn thẳng vào họng súng của kẻ thù.
Trong giây phút đối diện với cái chết cận kề, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Sự sợ hãi tột cùng bấy lâu nay bị dồn nén bỗng phá vỡ hoàn toàn cái van khóa $20\%$ cảm xúc còn lại. Một luồng sóng cảm xúc mãnh liệt — không cần bất kỳ thiết bị nào của Khải kích hoạt — bùng nổ từ sâu trong tiềm thức cô. Cô không nhớ rõ chi tiết quá khứ, nhưng cô nhớ rõ cảm giác ấm áp của bàn tay Khải đêm qua. Cô nhận ra mình yêu thế giới này, yêu cái nhịp tim hỗn loạn này, và yêu người đàn ông đang điên cuồng cứu mạng cô ở đầu dây bên kia.
"Tiến trình đạt $100\%$! Khải, chạy đi!" An Ninh hét lên vào bộ đàm ngay khi dòng chữ màu xanh hiện ra.
*Đoàng!*
Luồng đạn xung kích điện từ bắn trúng bả vai An Ninh. Luồng điện hàng ngàn vôn chạy khắp cơ thể khiến cô đau đớn gào lên một tiếng rồi ngã khuỵu xuống nền nhà lạnh ngắt. Con đỉa dữ liệu tự động tự hủy sau khi hoàn tất nhiệm vụ, biến thành một vũng nhựa chảy lòng ròng.
Ý thức của An Ninh bắt đầu mờ nhạt dần. Trước khi bóng tối nuốt chửng lấy cô, cô nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào và bất lực của Khải vang lên qua tai nghe siêu nhỏ:
"An Ninh! Đợi tôi... Tôi sẽ quay lại đón cô... Tôi thề..."
---