Ba ngày trôi qua nhanh chóng như một cái chớp mắt dưới sự chuẩn bị âm thầm nhưng vô cùng khẩn trương của cục cảnh sát thành phố dưới sự cố vấn trực tiếp của Tô Mộc.
Đêm rằm tháng Sáu, bầu trời thủ đô trong vắt, ánh trăng tròn rực rỡ tỏa ánh sáng bạc xuống tòa kiến trúc cổ kính, hoa lệ của nhà hát lớn thành phố bấy giờ đang lên đèn rực rỡ sắc màu.
Hàng chục chiếc xe sang trọng của các vị đại lão tài phiệt, các chính trị gia cao cấp liên tục đỗ xịch trước thảm đỏ, dòng người ăn mặc lộng lẫy, quý phái thong thả bước vào sảnh lớn trong tiếng nhạc du dương của dàn nhạc giao hưởng.
Tô Mộc mặc bộ vest đen lịch lãm, ngồi trên chiếc xe lăn bằng sợi carbon, thản nhiên đậu ở một góc khuất trên tầng lửng của nhà hát lớn, nơi có thể bao quát toàn bộ khán đài VIP và sân khấu chính phía dưới.
Hạ Lam bấy giờ cải trang thành một nữ phục vụ rượu vang sang trọng, tai đeo tai nghe siêu nhỏ kết nối trực tiếp với bộ đàm của anh, ánh mắt cô liên tục rà soát qua từng gương mặt khách mời qua lại.
"Anh Tô, đội gỡ bom đã rà soát toàn bộ tòa nhà suốt ba vòng từ chiều nay nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của chất nổ." Giọng nói của Hạ Lam vang lên qua tai nghe, lộ rõ vẻ sốt ruột và nghi ngờ. "Có khi nào gã Lâm Phong viết nhầm thông tin, hoặc tổ chức Cửu Tự đã thay đổi kế hoạch gây án vào phút chót không?"
Tô Mộc giữ nguyên trạng thái nhắm mắt nhập định, anh đang phóng toàn bộ sóng não của mình ra không trung để tạo thành một mạng lưới tơ nhện khổng lồ, quét qua tần số suy nghĩ của hơn năm trăm con người đang hiện diện trong nhà hát.
Hắn đã khéo léo giấu chất nổ lỏng định hình bên trong phần rỗng của chiếc đàn vĩ cầm gỗ mà hắn đang cầm trên tay, một loại chất nổ thế hệ mới không thể bị phát hiện bởi các máy quét an ninh thông thường của cảnh sát.
"Hạ Lam! Kẻ cầm đầu nhạc công vĩ cầm số ba bên tay trái sân khấu chính là sát thủ!" Tô Mộc ra lệnh đanh thép qua bộ đàm, chiếc xe lăn của anh bấy giờ đã được gạt chốt an toàn, tự mình lao nhanh xuống dãy hành lang dốc hướng về phía hậu trường. "Hắn giấu bom bên trong chiếc đàn vĩ cầm, lập tức sơ tán khán đài VIP và khống chế hắn ngay tại trận, tuyệt đối không được để hắn kích hoạt bộ đàm điện thoại!"
Hạ Lam nghe vậy liền dứt khoát buông khay rượu xuống đất, cô rút khẩu súng ngắn giấu sau lưng áo phục vụ, dẫn theo bốn cảnh sát chìm lao thẳng lên sân khấu chính giữa sự ngỡ ngàng, la hét toán loạn của các vị khách mời thượng lưu.
Gã sát thủ nhạc công thấy hành vi bị bại lộ, gương mặt gã không hề có một chút hoảng sợ nào, ngược lại còn nở một nụ cười điên cuồng tột cùng.
Hắn dứt khoát vứt chiếc vĩ cầm xuống đất, tay phải rút từ trong túi quần ra một chiếc kíp nổ cầm tay nhỏ bằng ngón tay cái, hét lớn một tiếng bằng giọng điệu đầy cuồng tín: "Vì sự vĩ đại của Cửu Tự! Tất cả hãy cùng ta hiến tế cho thần linh!"
"Đoàng!" Một tiếng súng nổ vang lên sắc lẹm xé toạc không gian nhà hát lớn, viên súng bắn tỉa của Hạ Lam găm thẳng vào bả vai phải của gã sát thủ khiến chiếc kíp nổ trên tay hắn rơi rụng xuống sàn sân khấu, văng xa mấy mét về phía mép sân khấu chính.
Hai cảnh sát cơ động lao lên áp sát, đè chặt gã nhạc công xuống đất và khóa chặt hai tay hắn bằng còng số tám.
Tuy nhiên, ngay khi mọi người tưởng chừng như tai họa đã được dẹp yên trong gang tấc, thì hệ thống đèn chiếu sáng của toàn bộ nhà hát lớn bấy giờ đột ngột vụt tắt, đẩy toàn bộ không gian vào một bóng tối đen kịt như mực đậm.
Tiếng la hét, giẫm đạp toán loạn của hàng trăm vị khách mời tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn, kinh hoàng tột cùng tột cùng.
Từ phía chiếc loa phóng thanh công suất lớn của nhà hát bấy giờ bỗng vang lên một giọng nói cười nhạo, khàn khàn được thay đổi tần số qua máy biến âm âm thanh, nghe vô cùng quỷ dị và rợn tóc gáy: "Tô Mộc, mày nghĩ mày đã thắng rồi sao? Chiếc đàn vĩ cầm kia chỉ là mồi nhử để thu hút sự chú ý của mày mà thôi. Quả bom thực sự đang nằm ngay dưới gầm chiếc ghế xe lăn bằng sợi carbon cao cấp của chính mày đấy, thời gian đếm ngược còn lại đúng sáu mươi giây. Hãy tận hưởng món quà cuối cùng của Cửu Tự dành cho mày nhé, người bạn cũ."