Giọng nói quỷ dị qua loa phóng thanh vừa dứt, một tiếng Tích... Tích... Tích... đều đặn, sắc lạnh bỗng vang lên ngay phía dưới đệm ngồi của chiếc xe lăn nơi Tô Mộc đang ngồi.
Trong không gian tối đen như mực của nhà hát lớn bấy giờ bừng lên một tia sáng màu đỏ nhấp nháy từ màn hình điện tử của quả bom, hiển thị con số đếm ngược thời gian sinh tử: 00:59... 00:58... 00:57...
Hạ Lam từ trên sân khấu chính điên cuồng dùng đèn pin điện thoại soi đường, dốc hết tốc lực lao ngược dòng người đang chạy trốn hỗn loạn để hướng về phía tầng lửng nơi Tô Mộc đang ngồi vây hãm.
Cô hét lên qua bộ đàm, giọng nói đã nghẹn ngào vì hoảng sợ tột độ: "Anh Tô! Ngồi yên đó! Em đến ngay đây! Đội gỡ bom lập tức quay lại tầng lửng khẩn cấp cho tôi!"
"Đừng đến đây, Hạ Lam! Tất cả đứng yên vị trí!" Giọng nói của Tô Mộc vang lên qua tai nghe bộ đàm vô cùng bình tĩnh, thanh lãnh và có một sức thuyết phục đanh thép đến mức khiến bước chân của Hạ Lam phải khựng lại ngay tại chỗ giữa lưng chừng cầu thang đá.
Anh khẽ cúi đầu nhìn xuống gầm xe lăn, bằng nhãn quan đọc tâm và thần thức nhạy bén, anh không cần tháo đệm lót ra cũng có thể hình dung rõ ràng cấu trúc vi mạch phức tạp của quả bom áp lực thế hệ mới này.
Đây là loại bom kích nổ bằng cảm biến trọng lực cực kỳ nhạy bén, chỉ cần cơ thể anh có một sự xê dịch trọng lượng quá năm mươi gam, hoặc anh cố tình nhấc người rời khỏi ghế xe lăn, hệ thống rơ-le sẽ lập tức đóng mạch và kích nổ khối lượng thuốc nổ C4 đủ sức thổi bay toàn bộ tầng lửng nhà hát lớn trong vòng một phần mười giây.
Tổ chức Cửu Tự đã tính toán vô cùng tàn nhẫn, chúng dùng chính đôi chân tàn phế của anh để làm xiềng xích khóa chặt anh vào vị trí tử thần này.
Kẻ đó đang đứng cầm một chiếc điều khiển kích nổ dự phòng bằng tay, suy nghĩ trong đầu hắn bấy giờ đang hiện hiện hình ảnh vụ nổ năm xưa và nụ cười ngạo mạn: *Chết đi, Tô Mộc! Mày mãi mãi chỉ là một gã khuyết tật bại tướng dưới tay tao mà thôi!*
"Tìm thấy mày rồi." Khóe miệng Tô Mộc khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí của một vị thiên tài tối cao.
Anh không thèm quan tâm đến thời gian đếm ngược của quả bom bấy giờ chỉ còn lại vỏn vẹn mười lăm giây, mà tập trung toàn bộ tinh thần lực tích lũy suốt ba năm qua vào đầu ngón tay trỏ bên phải của mình.
Tô Mộc búng mạnh ngón tay vào chiếc đồng hồ cơ đeo trên cổ tay, mượn tần số dao động thạch anh tinh khiết của chiếc đồng hồ để khuếch đại sóng não của mình lên gấp trăm lần, phóng ra một luồng xung kích thần thức vô hình, sắc bén như một tia sét tâm linh xuyên qua màn đêm tối mịt mù, hướng thẳng về phía tầng thượng tòa nhà bưu điện thành phố đối diện.
Luồng xung kích thần thức của anh găm thẳng vào đại não của kẻ chủ mưu Cửu Tự bấy giờ đang đứng đắc ý trên tầng cao.
Một tiếng "Oanh" nổ mạnh ngay trong tâm trí của kẻ sát nhân khiến hắn đau đớn thét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co giật dữ dội, hai mắt rướm máu tươi, chiếc điều khiển cầm tay dự phòng trên tay hắn rơi rụng xuống đất và bị giẫm nát dưới chân hắn trong vô thức.
Sự chấn động sóng não quá mạnh từ Tô Mộc đã trực tiếp đánh sập hệ thống thần kinh trung ương của gã chủ mưu, biến hắn thành một kẻ sống thực vật điên dại ngay tại trận.
Cùng lúc đó, tại nhà hát lớn, con số đếm ngược trên quả bom dưới gầm xe lăn của Tô Mộc đã nhảy về mốc: 00:03... 00:02... 00:01...
"Cạch!" Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng không có vụ nổ kinh hoàng nào xảy ra cả.
Màn hình điện tử màu đỏ bỗng chốc vụt tắt, toàn bộ hệ thống mạch điện của quả bom đã bị luồng xung kích điện từ từ sóng não đỉnh cao của Tô Mộc đốt cháy hoàn toàn toàn bộ chip xử lý trung tâm ngay trước khi ngòi nổ được kích hoạt một phần nghìn giây.
Không gian nhà hát lớn bấy giờ bừng sáng trở lại khi hệ thống điện dự phòng của cục cảnh sát chính thức được khôi phục hoàn toàn.