Thách thức chưa bao giờ dừng lại chỉ vì một người quyết định thay đổi.
Sang tuần thứ hai, áp lực ở công ty của Thiệt Hạ leo thang lên một nấc thang mới. Dự án tái cấu trúc hệ thống dữ liệu bước vào giai đoạn nước rút. Trưởng phòng — một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi luôn đắm chìm trong sự căng thẳng — liên tục trút cơn giận lên các nhân viên dưới quyền.
"Thiệt Hạ! Báo cáo đối soát doanh thu của em đâu? Tại sao đến giờ này chưa gửi?" Giọng trưởng phòng the thé vang lên giữa văn phòng tĩnh mịch.
Thiệt Hạ giật mình ngẩng đầu lên khỏi màn hình: "Chị ơi, theo lịch thì 5 giờ chiều mới đến hạn nộp ạ..."
"Tôi không cần biết lịch!" Trưởng phòng đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn. "Khách hàng đang đòi đột xuất! Em làm việc kiểu gì mà không biết linh hoạt thế hả? Có mỗi cái báo cáo mà làm chậm chạp!"
Toàn bộ văn phòng lặng đi. Những ánh mắt ái ngại dồn về phía góc bàn của Thiệt Hạ. Nếu là trước đây, Thiệt Hạ sẽ lập tức cuống cuồng cúi đầu nhận lỗi, miệng lí nhí "Em xin lỗi chị, là lỗi tại em", để rồi tối về lại tự dằn dặt, bấm nát mu bàn tay mình trong phòng tắm.
Nhưng hôm nay, một luồng điện nhẹ chạy qua sống lưng cô. Cô nhớ lại lời Quốc dặn trong buổi tập hôm qua: *"Em không có lỗi khi em tuân thủ đúng quy trình. Đừng nhận những cảm xúc tiêu cực của người khác làm gánh nặng cho mình."*
Thiệt Hạ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí đi vào lồng ngực, lấp đầy bụng dưới như bài tập hít thở. Cô đứng dậy, điều chỉnh lại giọng nói sao cho bình tĩnh nhất:
"Chị Trưởng phòng, em hiểu là khách hàng đang cần gấp. Em đã hoàn thành 80% khối lượng công việc. Em sẽ đẩy nhanh tiến độ và gửi cho chị vào lúc 3 giờ chiều, muộn nhất là 3 giờ 30. Nhưng em xin khẳng định là em đang làm đúng tiến độ được giao ban sáng ạ."
Nói xong, cô từ tốn ngồi xuống, tiếp tục gõ phím.
Trưởng phòng khựng lại, có vẻ bất ngờ trước sự đáp trả chừng mực nhưng kiên định của người nhân viên vốn nổi tiếng nhút nhát và dễ bị bắt nạt này. Bà ta hắng giọng một tiếng rồi quay lưng bước về phòng làm việc, không nói thêm được câu nào.
Thiệt Hạ cảm thấy hai bàn tay mình run lên bần bật dưới gầm bàn. Nhưng đó không phải là sự run rẩy của nỗi sợ hãi, mà là sự phấn khích khi lần đầu tiên trong đời, cô tự dựng lên một ranh giới bảo vệ chính mình. Cô rút cuốn nhật ký nhỏ ra khỏi ngăn kéo, viết nhanh một dòng: *Hôm nay, giọng nói của mình đã bảo vệ mình.*
Buổi tối hôm đó tại phòng tập, Thiệt Hạ xuất hiện với một diện mạo hoàn toàn khác. Cô đã dũng cảm mặc một chiếc áo phông tập vừa vặn hơn, không còn lùm xùm như bao tải nữa.
Quốc nhận ra sự thay đổi đó ngay lập tức. "Hôm nay có vẻ năng lượng của em rất tốt," anh nói khi chuẩn bị mức tạ cho bài tập Deadlift.
"Hôm nay em đã đứng lên tự bảo vệ mình ở công ty," Thiệt Hạ ngượng ngùng khoe, mắt ánh lên vẻ tự hào nhỏ bé. "Em không nhận lỗi về mình nữa."