Sau vụ mai phục ở cảng, chuyên án rơi vào bế tắc.
Không ai hiểu Trần Khải đã biến mất bằng cách nào.
Camera khu vực không ghi nhận được lộ trình tẩu thoát.
Không có phương tiện.
Không có đồng phạm xuất hiện.
Giống như người đàn ông ấy đã tan vào màn đêm.
Trong cuộc họp sáng thứ hai, bầu không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng.
Đại tá Hoàng đứng trước bảng điều tra.
Sắc mặt không mấy dễ chịu.
"Chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất."
Không ai lên tiếng.
Bởi tất cả đều biết điều đó.
Cuối cùng ông nhìn về phía Minh Anh.
"Cô có nhận định gì không?"
Minh Anh khẽ siết chặt cây bút trong tay.
"Tôi nghĩ..."
Cô ngập ngừng vài giây.
"Chúng ta đang điều tra sai hướng."
Cả căn phòng lập tức quay sang nhìn.
Một điều tra viên lên tiếng.
"Ý cô là sao?"
Minh Anh đứng dậy.
Ánh mắt hướng về tấm bảng đầy ảnh các nạn nhân.
"Tôi đã xem lại toàn bộ hồ sơ."
"Có một điểm chung."
"Các nạn nhân đều từng dính đến những vụ đầu tư bất hợp pháp."
"Hoặc có tiền sử thao túng tài chính."
Không khí trong phòng chợt im lặng.
Minh Anh tiếp tục.
"Chúng ta gọi họ là nạn nhân."
"Nhưng chưa chắc họ vô tội."
Đại tá Hoàng hơi nhíu mày.
"Tôi không quan tâm họ tốt hay xấu."
"Điều chúng ta cần là bắt nghi phạm."
"Vâng."
Minh Anh gật đầu.
"Nhưng nếu muốn bắt được Khải, chúng ta phải hiểu động cơ của anh ta."
---
Buổi chiều hôm đó.
Minh Anh xin phép tiếp cận lại toàn bộ hồ sơ cũ.
Cô muốn bắt đầu từ những vụ đầu tiên.
Ba năm trước.
Khi cái tên Trần Khải còn chưa xuất hiện trong hệ thống cảnh sát.
Những tài liệu phủ bụi được mang xuống từ kho lưu trữ.
Hàng chục tập hồ sơ xếp kín mặt bàn.
Minh Anh kiên nhẫn đọc từng trang.
Từng bản báo cáo.
Từng biên bản điều tra.
Từng mẩu tin nhỏ bị bỏ quên.
Cho đến gần nửa đêm.
Một cái tên bất ngờ xuất hiện.
Trần Văn Dũng.
Người đàn ông này từng là giám đốc một công ty xây dựng.
Mười năm trước phá sản.
Sau đó tự tử.
Minh Anh tiếp tục tìm kiếm.
Và phát hiện thêm một điều.
Vợ ông Dũng hiện đang sống tại một bệnh viện tâm thần.
Không người thân chăm sóc.
Không ai thăm nom.
Một gia đình tan nát.
Nhưng điều khiến cô chú ý là dòng ghi chú nhỏ cuối hồ sơ.
Con trai của ông Dũng.
Tên:
Trần Khải.
Minh Anh chết lặng.
---
Sáng hôm sau.
Cô lập tức tìm đến bệnh viện tâm thần ngoại thành.
Nơi ấy nằm tách biệt khỏi trung tâm thành phố.
Cũ kỹ.
Yên tĩnh.
Và mang cảm giác cô độc đến lạ.
Một nữ y tá đưa cô tới khu điều trị dài hạn.
Phòng số 17.
Người phụ nữ ngồi bên cửa sổ đang chăm chú nhìn khu vườn phía xa.
Mái tóc đã bạc quá nửa.
Gương mặt hốc hác.
Ánh mắt vô hồn.
Khó ai có thể tin bà mới ngoài năm mươi tuổi.
"Đó là bà Trần."
Nữ y tá nói nhỏ.
"Bà ấy ở đây gần mười năm rồi."
Minh Anh lặng lẽ bước tới.
Người phụ nữ vẫn không phản ứng.
Cho đến khi cô nhẹ giọng hỏi:
"Bác có nhớ Trần Khải không?"
Đôi mắt đang vô hồn bỗng rung lên.
Lần đầu tiên có phản ứng.
Người phụ nữ quay đầu lại.
Môi run run.
"Khải..."
Một giọt nước mắt lăn xuống gò má nhăn nheo.
"Bảo nó đừng trả thù nữa..."
Giọng bà rất khẽ.
Nhưng đủ khiến Minh Anh lạnh sống lưng.
---
Buổi tối.
Minh Anh trở về cơ quan với một cảm giác nặng nề.
Cô tiếp tục lần theo hồ sơ vụ phá sản năm xưa.
Càng điều tra, sự thật càng khiến cô bất ngờ.
Mười năm trước.
Công ty của ông Dũng bị cuốn vào một vụ đầu tư tài chính.
Hứa hẹn lợi nhuận khổng lồ.
Toàn bộ tài sản gia đình đều được đem thế chấp.
Cuối cùng.
Tất cả biến mất chỉ sau một đêm.
Ông Dũng mất sạch.
Nhà cửa bị siết nợ.
Doanh nghiệp phá sản.
Ba tháng sau.
Ông treo cổ tự tử trong nhà kho.
Vợ phát bệnh tâm thần.
Còn Khải khi ấy mới hai mươi tuổi.
Trở thành trẻ mồ côi.
Minh Anh ngồi lặng trước màn hình máy tính.
Trong đầu hiện lên hình ảnh người đàn ông luôn mỉm cười.
Hóa ra phía sau nụ cười ấy là một quá khứ đẫm máu và tuyệt vọng.
---
Ba ngày sau.
Một nguồn tin bí mật gửi tới cho Minh Anh.
Lần này không phải tài liệu.
Mà là một địa chỉ.
Kèm theo một dòng chữ ngắn.
"Nếu muốn hiểu tôi."
"Hãy tới đây."
Không ký tên.
Nhưng cô biết ai gửi.
Trần Khải.
---
Địa chỉ dẫn tới một khu nhà cũ nằm ven sông.
Minh Anh tới nơi vào cuối buổi chiều.
Ngôi nhà nhỏ đã bỏ hoang từ lâu.
Bụi phủ đầy cửa sổ.
Tường bong tróc.
Cỏ dại mọc um tùm quanh sân.
Cô đẩy cửa bước vào.
Bên trong gần như trống rỗng.
Chỉ có một chiếc hộp gỗ đặt giữa căn phòng.
Trên nắp hộp ghi dòng chữ:
"Dành cho người muốn biết sự thật."
Minh Anh mở hộp.
Bên trong là hàng chục tập tài liệu.
Cùng những đoạn ghi âm.
Những bản hợp đồng.
Sao kê tài khoản.
Chứng từ chuyển tiền.
Tất cả đều liên quan tới một nhóm doanh nhân lớn.
Những cái tên rất quen thuộc.
Cũng chính là những người từng trở thành "nạn nhân" của Trần Khải.
Nhưng khi đọc kỹ hơn.
Minh Anh mới phát hiện điều đáng sợ.
Mỗi người trong số họ đều từng tham gia vụ lừa đảo năm xưa.
Chính họ là những kẻ đã đẩy gia đình Khải xuống vực thẳm.
Có người đứng tên công ty ma.
Có người rửa tiền.
Có người trực tiếp lôi kéo nhà đầu tư.
Và sau khi mọi chuyện vỡ lở.
Không ai bị kết án.
Không ai phải chịu trách nhiệm.
Họ tiếp tục giàu có.
Tiếp tục thành công.
Tiếp tục sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Còn gia đình Khải thì tan nát.
Minh Anh cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Bởi lần đầu tiên cô hiểu điều gì đã tạo ra Trần Khải ngày hôm nay.
---
Khi mặt trời gần lặn.
Một giọng nói bất ngờ vang lên phía sau.
"Giờ em đã hiểu chưa?"
Minh Anh giật mình quay lại.
Trần Khải đang đứng ở cửa.
Ánh hoàng hôn nhuộm vàng nửa khuôn mặt anh.
Anh vẫn bình thản như mọi khi.
Như thể không hề lo lắng việc bị bắt.
Minh Anh nhìn anh thật lâu.
Lần đầu tiên.
Không phải bằng ánh mắt của một cảnh sát.
Mà như đang nhìn một con người.
"Mọi chuyện là thật?"
Cô hỏi.
Khải gật đầu.
"Thật."
"Vậy nên anh đi lừa họ?"
Khải bật cười.
Nụ cười không còn vẻ bỡn cợt.
Chỉ còn sự mệt mỏi.
"Tôi lấy lại những gì họ từng cướp."
"Đó không phải công lý."
Minh Anh nói.
"Đúng."
Khải nhìn cô.
"Nhưng công lý cũng chưa từng đến với gia đình tôi."
Căn phòng chìm vào im lặng.
Không ai nói thêm điều gì.
Bởi cả hai đều biết.
Không có câu trả lời nào đơn giản cho chuyện này.
---
Trước khi rời đi.
Khải đặt lên bàn một chiếc USB.
"Bên trong là toàn bộ chứng cứ."
"Đủ để đưa họ ra tòa."
Minh Anh nhìn anh đầy ngạc nhiên.
"Nếu có thứ này."
"Tại sao anh không giao cho cảnh sát từ đầu?"
Khải im lặng vài giây.
Rồi khẽ cười.
"Bởi vì tôi không tin ai cả."
Nói xong.
Anh xoay người bước ra ngoài.
Ánh chiều tà phủ dài bóng lưng cô độc của người đàn ông ấy.
Minh Anh đứng bất động.
Nhìn chiếc USB trên bàn.
Lần đầu tiên kể từ khi nhận chuyên án.
Cô cảm thấy dao động.
Nếu giao chứng cứ này lên cấp trên.
Cô có thể phá được đường dây tài chính năm xưa.
Nhưng đồng thời.
Cô cũng phải bắt Trần Khải.
Người đàn ông vừa là nghi phạm.
Vừa là nạn nhân.
Và cũng là người khiến cô bắt đầu không còn chắc chắn đâu mới là đúng, đâu mới là sai.