Trời sập tối nhanh một cách bất thường. Cơn giông từ phía Tây hồ Tây tràn về, mang theo những đám mây đen kịt xé rách bầu trời Hà Nội buổi chập tối, đổ xuống những dòng nước xối xả bong tróc cả những mảng rêu phong bám trên tường thành cổ. Lâm trở về nhà khi phố Quán Thánh đã lên đèn, nhưng những ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa ấy dường như bị nuốt chửng bởi màn mưa bong bóng dày đặc. Anh khóa chặt ba lớp cửa cổng sắt rỉ sét, chốt kỹ hai lần khóa gỗ ở cửa chính tầng trệt rồi mới mệt mỏi bước lên tầng hai, nơi đặt bàn làm việc phục chế của mình.
Không gian im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của cửa sổ kính chớp kiểu Pháp và tiếng gõ lộp bộp đơn điệu, dồn dập của những hạt mưa lớn nện xuống mái tôn. Lâm bật ngọn đèn tuýp duy nhất trên bàn làm việc. Ánh sáng trắng xanh đơn độc hắt xuống bức ảnh thứ 24 phóng to đang nằm ngổn ngang giữa đống hóa chất và nhũ tương bạc.
Anh cầm chiếc kính lúp công suất lớn lên, dí sát mắt vào phần cổ của gã đàn ông mặc áo măng-tô đen đứng trước cổng nhà mình ba mươi năm trước. Dưới thấu kính hội tụ, từng chi tiết hạt của phim âm bản vỡ ra, để lộ một vệt lồi lõm sần sùi chạy dài từ sau dái tai trái xuống tận xương quai xanh của gã. Đó không phải là một vết bớt tự nhiên. Vết sẹo co kéo, dúm mó ấy trông giống như hậu quả của một vụ bỏng hóa chất ăn mòn cực mạnh hoặc một vết siết bằng dây thép gai dã man nhưng gã vẫn sống sót.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Một chuỗi âm thanh khô khốc, đanh gọn đột ngột vang lên từ phía dưới nhà, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của ngôi nhà cổ.
Lâm giật nảy mình, toàn thân bất giác căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Anh nín thở, bất động ngồi im trên chiếc ghế xoay, đôi mắt dán chặt vào khoảng không tối tăm phía cầu thang dẫn xuống tầng trệt. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ đeo tay. Đã là 11 giờ 45 phút đêm. Vào cái giờ này, giữa trận thiên tai mưa gió bão bùng thế này, ai lại có thể gõ cửa nhà anh? Người khách gửi cuộn phim lúc chiều chăng? Không thể nào, gã trung niên hốc hác kia đã dặn rõ là tuần sau mới quay lại nhận ảnh.
Khi đặt chân xuống nền gạch bông lạnh ngắt của tầng trệt, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi hóa chất tráng phim chua loét bỗng nồng nặc hơn thường lệ. Lâm áp sát tai vào cánh cửa gỗ, cố gắng lọc lấy bất kỳ âm thanh nào giữa tiếng mưa gào rú bên ngoài cổng sắt.
Không có tiếng người thở, cũng không có tiếng xột xoạt của áo mưa. Chỉ có tiếng gió thốc rít qua khe cửa sắt.
Lâm lấy hết can đảm, khẽ ghé mắt nhìn qua khe hở nhỏ của ô kính mờ trên cửa chính. Qua màn mưa mịt mù và ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa, khoảng sân nhỏ trước nhà trống không, cánh cổng sắt vẫn khóa im lìm. Thế nhưng, khi Lâm chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm và nghĩ rằng đó chỉ là một trò đùa của gió, ánh mắt anh chợt đổ dồn xuống vệt sáng mờ hắt ra từ khe hở dưới chân cánh cửa gỗ.
Nước đang tràn vào trong nhà.
Nhưng đó không phải là dòng nước mưa tạt thông thường. Đó là những vệt chất lỏng sẫm màu, đặc quánh, nhớp nháp đang từ từ bò lan trên nền gạch bông như những con rắn đen nhỏ. Lâm quỳ rạp xuống, đưa ngón tay quệt thử một chút chất lỏng ấy rồi đưa lên mũi.
Mùi amoniac hăng hắc trộn lẫn với axit axetic — thứ mùi thuốc hiện hình (developer) chuyên dụng dùng để tráng phim âm bản trong phòng tối, nhưng nó nồng nặc và tanh tưởi hơn gấp nhiều lần, như thể thứ hóa chất này đã được pha trộn với máu tươi và tử khí của những xác chết lâu ngày.
*Rắc!*
Một tia sét cực đại đánh thẳng xuống ngọn cây hoa sữa già cỗi ngoài ngõ, ánh sáng trắng xanh chói mắt đột ngột thắp sáng cả khoảng sân trong một phần mười giây.
Chính vào khoảnh khắc ấy, Lâm nhìn thấy một bóng người cao gầy đứng sừng sững ngay sát tấm kính cửa sổ tầng trệt. Kẻ đó khoác chiếc áo măng-tô đen dài sũng nước, chiếc mũ phớt sụp sâu xuống mặt. Gã đang áp sát gương mặt không có ngũ quan rõ ràng của mình vào tấm kính cửa sổ chớp, hai bàn tay gầy guộc như những nhánh củi khô bám chặt lấy thanh chốt gỗ, rung mạnh.
Nửa khuôn mặt của kẻ đứng bên ngoài lộ ra dưới ánh chớp xám ngoét, làn da của gã nhăn nheo, sần sùi bám đầy những vệt bỏng hóa chất loang lổ rợn người, và trên chiếc cổ gầy guộc, vết sẹo dài lồi lõm rỉ ra một thứ nước màu đen kịt. Gã đang nhe răng cười — một nụ cười không có môi, để lộ hàm răng vàng ố, khấp khểnh.
Kẻ sát nhân trong bức ảnh từ 30 năm trước đang đứng ngay ngoài cửa nhà anh, ngăn cách với anh chỉ bằng một tấm kính mỏng manh sắp nứt vỡ.