Tiếng màn trập *tách* vang lên khô khốc giống như tiếng búa gõ của một vị thẩm phán vừa tuyên án tử hình. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, Lâm cảm giác như võng mạc của mình bị thiêu đốt bởi một tia chớp vô hình phát ra từ ống kính Praktica đen ngòm kia. Mùi amoniac hăng hắc trộn lẫn với mùi da thịt thối rữa xộc vào mũi dữ dội đến mức khiến anh suýt nôn mửa ngay tại chỗ.
"Chạy đi, Lâm!"
Ông Khắc hét lên một tiếng đầy giận dữ. Dù một bên mắt đã hỏng và cơ thể đã rệu rã bởi thời gian, bản năng của một người cảnh sát hình sự kỳ cựu trong ông vẫn trỗi dậy mạnh mẽ. Ông lao thân mình già nua về phía trước, dùng hết sức lực đẩy đổ chiếc bàn gỗ lớn đầy những mảnh kính vỡ và chồng hồ sơ vụ án cũ, tạo thành một bức tường chắn tạm thời giữa Lâm và gã mặc áo măng-tô đen.
Gã măng-tô đen không hề vội vã. Gã khẽ nghiêng đầu, những tiếng khớp xương cổ kêu *răng rắc* khô khốc vang lên dưới vành mũ phớt. Gã hạ chiếc máy ảnh Praktica xuống, từ trong lớp áo khoác dài lấy ra một thanh sắt dẹt chuyên dùng để cạy nắp quan tài trong nhà xác. Thanh sắt rỉ sét, xám ngoét và loang lổ những vệt máu khô từ hàng chục năm trước.
Nhưng cứ mỗi khi Lâm rẽ vào một góc tối, anh lại nghe thấy tiếng bước chân gõ nhịp *cộp... cộp... cộp...* đều đặn phía sau. Tiếng bước chân ấy không hề nhanh, nhưng nó luôn giữ một khoảng cách không đổi, như thể gã măng-tô đen đã hoàn toàn nắm rõ từng bước đi của anh trong lòng bàn tay gầy guộc của gã.
Anh chạy mãi, chạy cho đến khi hai lá phổi nóng rát như lửa đốt và đôi chân tê dại không còn cảm giác. Khi ngước mắt lên nhìn bảng tên phố, Lâm bàng hoàng nhận ra mình đã chạy một vòng lớn quay trở lại phố Quán Thánh.
Ngôi nhà cổ của anh đang đứng sừng sững dưới màn mưa đêm, cánh cổng sắt mở toang tựa như một cái miệng khổng lồ của một con quái thú đang chờ đợi con mồi tự dẫn xác dâng nộp mạng sống.