Thế nhưng, những ngày tháng bình yên ngắn ngủi ở Thung Lũng Sương Mù vụt tắt vào một đêm mùa đông trăng đỏ.
Đó là đêm mà mặt trăng trên bầu trời chuyển sang màu đỏ quạnh như máu — hiện tượng thiên văn cổ xưa kích hoạt dòng máu rồng tiềm ẩn bên trong các sinh vật hoàng gia.
Từ đầu buổi tối, Kaiser đã bắt đầu lên cơn sốt cao dữ dội. Làn da trắng trẻo của cậu bé nóng như than hồng, các đường vân ma pháp màu vàng kim nổi rõ khắp cơ thể, kéo dài từ cổ xuống tận hai bàn tay.
"Nóng quá... Mạ ơi, Kaiser đau lắm..."
Đứa trẻ quằn quại trên giường, tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì đau đớn. Hai chiếc sừng rồng nhỏ trên trán phát ra ánh sáng nhấp nháy liên tục.
Leon túc trực bên giường suốt nhiều giờ liền, liên tục dùng khăn lạnh đắp lên trán cậu, nhưng gáo nước lạnh nào vừa chạm vào da Kaiser cũng lập tức bốc hơi nghi ngút thành từng làn khói trắng.
Anh biết đây là giai đoạn "Thức Tỉnh Dòng Máu" — thời khắc sinh tử quyết định một con Rồng Hoàng Gia có thể làm chủ ma pháp của mình hay sẽ bị nguồn năng lượng khổng lồ ấy thiêu rụi từ bên trong.
Ngang trái thay, luồng ma lực cuồng bạo bùng nổ từ căn nhà gỗ đã xé tan lớp sương mù che chắn của thung lũng, giống như một ngọn hải đăng rực rỡ thu hút những kẻ đi săn đêm.
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ dày dặn bị một cú dậm chân ma thuật đập tan tành thành muôn vàn mảnh vụn.
Với kỹ năng của một sát thủ rồng hàng đầu từng kinh qua hàng trăm trận chiến sinh tử, anh lướt qua như một bóng ma.
Tiếng va chạm của kim loại vang lên dồn dập và chói tai. Lưỡi kiếm của Leon vung ra những đường nét chuẩn xác đến tàn nhẫn, đánh bạt vũ khí và quật ngã hai kẻ tấn công xuống sàn chỉ trong ba nhịp thở.
Thế nhưng, gã đại úy nhân lúc Leon bị phân tâm bởi hai kẻ đi kèm đã nhanh tay giơ chiếc nỏ ma pháp nhắm thẳng vào Kaiser đang mê man trên giường. Mũi tên sắt mang độc tố kịch độc dành riêng cho rồng lao đi với tốc độ xé gió.
"Kaiser!"
Không một giây suy nghĩ, Leon lao mình chắn trước mặt giường bệnh.
*Phập!*
Mũi tên đâm sâu vào vai trái của Leon. Độc tố ma thuật đen lập tức lan ra, khiến toàn thân anh tê dại, gối khuỵu xuống sàn gỗ, máu đen rỉ ra từ vết thương chảy dài xuống cánh tay.
"Hừ, tay săn rồng lừng danh rốt cuộc lại bỏ mạng vì bảo vệ một sinh vật quái thai," Gã đại úy bước tới, nâng thanh đại kiếm định giáng thẳng xuống đầu Leon.
Nhìn thấy người luôn bảo vệ mình bị thương và chảy máu, một tiếng gầm phẫn nộ xé tan không gian vang lên từ phía sau lưng Leon.
Kaiser bật dậy từ giường bệnh. Đôi mắt màu đỏ bảo thạch của cậu bé rực cháy như hai đốm lửa thật sự. Đôi cánh rồng màu vàng kim khổng lồ tự dưng bùng cháy ma thuật, xòe rộng phủ kín cả gian phòng gỗ. Luồng uy áp của một Vua Rồng nguyên thủy đè nén xuống khiến cả ba gã thợ săn lập tức quỳ gục xuống sàn, hộc ra máu tươi vì không thể thở nổi.
"CÚT KHỎI... MẠ CỦA TA!"
Kaiser gầm lên một tiếng chấn động thung lũng. Làn sóng ma thuật màu vàng kim cuồng bạo quét qua, hất văng cả ba gã thợ săn ra khỏi nhà gỗ, cuốn thẳng bọn chúng rơi xuống vực sâu thăm thẫm dưới thung lũng.
Chấn động qua đi, không gian trở lại sự tĩnh lặng tờ mờ. Luồng lửa ma thuật thu hồi lại, Kaiser kiệt sức ngã gục xuống bên cạnh Leon. Đứa trẻ run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé vươn tới, nắm chặt lấy ngón tay vấy đầy máu của anh.
"Mạ... đừng chết... Kaiser sẽ bảo vệ mạ mà..."
Leon cố nén cơn đau xé thịt do độc tố lan truyền, đưa bàn tay còn lại ôm chặt chú rồng nhỏ vào lòng. Anh khàn giọng thì thầm bên tai cậu:
"Ngoan... ta không sao... Chúng ta... nhất định sẽ ổn..."
Đêm đó, dưới ánh trăng đỏ của định mệnh, mối liên kết giữa kẻ săn rồng giải nghệ và chú rồng nhỏ đã không còn là sự thương hại hay trách nhiệm bộc phát. Đó là một lời thề gắn kết bằng máu và sinh mạng.