An ngồi bật dậy trên tấm nệm cói, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh vội vã đưa cả hai bàn tay lên, sờ soạng khắp khuôn mặt mình. Cảm giác khô ráo, ráp mịn đến kỳ lạ ở gò má vẫn còn đó. Anh miết ngón tay xuống cằm, qua hai bên thái dương—mọi thứ đều khô ráo một cách tuyệt đối, không một chút mồ hôi, không một chút bã nhờn của một cơ thể sống vừa trải qua một giấc ngủ dài.
Anh với tay bật chiếc đèn bão đặt ở góc phòng. Ánh lửa vàng bập bùng xua tan đi bóng tối, rọi lên đôi bàn tay đang run rẩy của An.
Dưới ánh sáng ấm nóng, An trố mắt nhìn hai mu bàn tay mình. Chúng không còn vẻ nhợt nhạt, xanh xao của một kẻ giam mình trong phòng làm việc suốt nhiều tháng qua. Làn da trên mu bàn tay anh giờ đây xuất hiện những đường nứt nẻ liti, siêu nhỏ nhưng vô cùng sắc nét. Chúng không rỉ máu, cũng không mang lại cảm giác đau rát.
Trái lại, những vết rạn ấy đan xen vào nhau một cách hoàn hảo, tạo thành những hoa văn đối xứng uốn lượn, nhìn xa trông giống hệt như những đường vân tuyệt mỹ trên những thớ gỗ lũa ngâm mình dưới nước trăm năm, hay những vệt rạn men tự nhiên trên chiếc bình gốm cổ Wabi-Sabi.
An thử gãi mạnh lên mu bàn tay. Một vài bụi phấn mịn, màu trắng xám nhẹ nhàng rơi xuống mặt sàn gỗ bách, tỏa ra một mùi hương thanh tao, khô ráo của gỗ thông non.
"Chuyện... chuyện này là sao?" An lẩm bẩm, hơi thở dồn dập.
Anh đứng phắt dậy, bước nhanh đến tấm gương đồng nhỏ treo sát vách giấy washi. Dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn bão, khuôn mặt An hiện ra trong gương. Những đường vân rạn liti đã bắt đầu lan từ hai bên quai hàm lên đến tận gò má, tạo cho gương mặt anh một vẻ đẹp tĩnh lặng, thanh tú nhưng vô hồn như một bức tượng điêu khắc dở dang.
Sự sợ hãi dâng lên trong lòng An, nhưng điều kỳ lạ là nó không bùng phát thành một cơn hoảng loạn tột độ như trước đây. Có một thứ lực lượng vô hình, êm dịu từ mùi hương trầm đang lảng vảng trong phòng như một chiếc vuốt mềm mại vuốt ve đại não anh, dập tắt mọi phản ứng tự vệ tự nhiên của cơ thể.
Anh thấy sợ, nhưng đồng thời, một cảm giác thư thái, nhẹ nhõm đến lạ kỳ lại phủ lên tâm trí, thì thầm với anh rằng: Mọi chuyện vẫn ổn. Đây chính là sự thanh lọc.
Cạch.
Tiếng cửa trượt khẽ vang lên gạt phăng sự im lặng. Thiền sư Minh bước vào, trên tay bưng một chiếc khay gỗ đựng một bát nước ấm và một chiếc khăn bông trắng. Gương mặt ông ta vẫn bất động, nhẵn nhụi dưới ánh sáng leo lét.
"Anh An, dường như đêm đầu tiên của anh không được bình yên lắm," Minh nhẹ nhàng nói, đặt chiếc khay xuống bàn.
"Thiền sư... da của tôi..." An chìa bàn tay đầy vân rạn về phía Minh, giọng run rẩy. "Nó bị làm sao thế này? Có phải tôi bị dị ứng với loại nhang trầm này không?"
Thiền sư Minh chầm chậm bước tới. Ông ta cầm lấy bàn tay An, dùng những ngón tay dài, khô khốc của mình vuốt nhẹ qua những đường vân rạn trên mu bàn tay anh. Cú chạm của Minh lạnh ngắt, không có hơi ấm của một người sống.
"Anh An, anh đừng sợ hãi sự hoàn mỹ," Minh ôn tồn nói, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào mắt An. "Tôi đã nói rồi, 'Hương Thiền Tái Sinh' sẽ giúp anh trút bỏ những phần thối rữa, xú uế của quá khứ. Làn da cũ của anh—thứ chứa đựng những căng thẳng, mệt mỏi và độc tố của cuộc sống đô thị—đang tự phân hủy để nhường chỗ cho một bản thể mới. Bản thể của sự vĩnh cửu, thanh sạch và không bao giờ biết đau khổ."
"Nhưng nó trông như... như gỗ vậy!" An thốt lên, cố giật tay mình ra khỏi cái nắm lạnh lẽo của vị thiền sư.
"Gỗ là sinh mệnh của núi rừng, là sự tĩnh lặng tuyệt đối của tự nhiên," Minh khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng lạnh tanh. "Con người chúng ta quá yếu đuối vì chúng ta chứa đầy nước và máu—những thứ dễ dàng thối rữa, bốc mùi và phân hủy theo thời gian. Khi anh đạt đến sự khô ráo tuyệt đối, anh sẽ không còn biết đến trầm cảm, không còn lo âu, không còn đau đớn. Hãy nhìn xem, anh có thấy đau không?"
An khựng lại. Đúng vậy. Anh không hề thấy đau. Ngược lại, khớp vai và khớp cổ vốn luôn nhức mỏi của anh giờ đây nhẹ nhõm vô cùng, như thể những thớ cơ thịt lỏng lẻo đã được thay thế bằng một cấu trúc vững chãi hơn.
"Hãy dùng nước thảo dược này để lau mặt," Minh chỉ vào bát nước ấm trên bàn. "Nó sẽ giúp quá trình chuyển hóa diễn ra êm ái hơn. Hôm nay là ngày thứ hai. Hãy tiếp tục buông bỏ."
Nói rồi, thiền sư Minh khẽ cúi đầu rồi lùi ra ngoài, cánh cửa gỗ trượt lại, nhốt An vào giữa không gian ngập tràn khói trầm ấm áp.
An nhìn bát nước thảo dược. Thứ nước có màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi hương của lá thông non và một chút vị đắng của vỏ cây cổ thụ. Trong một cơn mộng mị mơ hồ, An nhúng chiếc khăn bông vào bát nước ấm rồi vắt ráo, chầm chậm áp lên khuôn mặt đầy vết rạn của mình.
Cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng ngay sau đó là một sự khô rát tột cùng khi nước bốc hơi. Da mặt anh co rút lại, săn chắc và cứng cáp hơn trước.
Chiều hôm đó, An quyết định bước ra ngoài khuôn viên của Vô Niệm để tìm kiếm chút không khí trong lành, hòng xua đi cảm giác ngột ngạt đang lớn dần trong lồng ngực. Sương mù lúc này đã nhạt bớt, để lộ ra những lối đi lát đá cuội đen bóng dẫn quanh những tiểu cảnh sân vườn mang đậm phong cách thiền.
An chầm chậm bước đi. Suốt dọc đường, anh không hề gặp một bóng người nào khác. Không có nhân viên phục vụ, không có tiếng cười nói của các vị khách du lịch. Cả khu nghỉ dưỡng rộng lớn chìm trong một sự im lặng tuyệt đối, đến mức tiếng gió xào xạc qua rặng trúc cũng nghe như một lời thì thầm xa xăm.
Ở góc sân phía Tây, ẩn sau một rặng phong lá đỏ, An nhìn thấy một khu trưng bày ngoài trời. Ở đó đặt rải rác năm, sáu bức tượng gỗ lũa có kích thước bằng người thật. Những bức tượng được tạc một cách vô cùng tinh xảo từ những khối gỗ sồi hoặc gỗ tuyết tùng cổ thụ màu xám tro.
An bước lại gần một bức tượng tạc hình một cô gái đang ngồi xếp bằng thiền định, đầu hơi cúi xuống, hai tay đặt nhẹ trên đùi. Đường nét của bức tượng chân thật đến mức đáng kinh ngạc: từ những nếp gấp mềm mại trên tà áo dài bằng vải đũi, cho đến từng sợi tóc mỏng manh rủ xuống hai bên trán. Thậm chí, trên gương mặt gỗ của bức tượng còn thể hiện rõ một thần thái thanh thản, bình yên đến kỳ lạ.
An đưa tay lên, định chạm vào bờ vai bằng gỗ của bức tượng.
"Đó là những người đã 'tốt nghiệp' khóa thiền của chúng tôi," một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên sau lưng An.
An giật mình quay lại. Thiền sư Minh đã đứng đó từ lúc nào, bước đi không một tiếng động trên mặt sỏi.
"Họ... họ tự tay tạc những bức tượng này sao?" An hỏi, lòng dấy lên một cảm giác bất an khó tả.
"Không," thiền sư Minh nhìn bức tượng cô gái với ánh mắt tràn đầy sự tôn kính. "Họ không tạc tượng. Họ chính là bức tượng. Khi tâm trí đạt đến sự 'Vô Niệm' tuyệt đối, thể xác sẽ tự động hóa thành một phần của tự nhiên. Cô ấy đã tìm thấy sự vĩnh cửu của mình ở đây, mãi mãi không còn bị dòng thời gian và những khổ đau của cõi tạm bào mòn."
Gió núi bất chợt thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá phong đỏ rơi rụng lên vai bức tượng gỗ.
An nhìn chăm chằm vào bức tượng cô gái. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dưới ánh chiều tà nhập nhoạng, anh dường như nhìn thấy dưới lớp vỏ gỗ xám tro trên cổ bức tượng, có một mạch máu nhỏ màu xanh nhạt... khẽ phập phồng đập một nhịp yếu ớt.