Ngọn lửa bùng lên sau lưng An như một con quái thú màu cam giận dữ, liếm láp những cây cột gỗ sồi cổ thụ và hít hà luồng khói trầm dày đặc để lớn nhanh như thổi. Tiếng gỗ cháy nổ lách tách, bùm bụp vang dội khắp gian sảnh tròn, át đi cả tiếng sương gió gào rú ngoài thung lũng.
"Bắt lấy nó! Đừng để nguyên liệu hảo hạng trốn thoát!"
Tiếng gầm rú khàn đặc của thiền sư Minh vọng lại từ trong biển lửa. Nhưng lớp gỗ sồi của sàn nhà khi bắt lửa tỏa ra làn khói độc ngột ngạt gấp trăm lần bình thường, khiến chính đám phục vụ mộc hóa cũng phải lảo đảo.
An không quay đầu lại. Anh dồn toàn bộ chút sức tàn sinh cuối cùng vào cánh tay phải đang hóa gỗ một nửa. Cánh tay cứng như một thanh củi khô nhưng lại có một sức mạnh cơ học đáng sợ. Anh gạt mạnh bánh xe lăn. Chiếc xe lao vun vút xuống con dốc lát đá cuội đen bóng, hướng thẳng ra cánh cổng gỗ tuyết tùng phía xa.
Rầm!
Một khúc cua tay áo quá gấp khiến chiếc xe lăn mất đà, lật nhào. Cơ thể An văng mạnh ra ngoài, đập xuống lớp sỏi đá lạnh ngắt.
Không có cảm giác đau đớn. Nửa thân dưới của anh giờ đây hoàn toàn là hai khúc gỗ vô tri, va đập vào đá sỏi chỉ phát ra những tiếng cộp, cộp khô khốc. Nhưng cú ngã đã khiến cánh tay trái của anh—vốn đã mộc hóa hoàn toàn từ hôm trước—bị gãy lìa ở khớp khuỷu. Vết gãy phẳng lỳ, khô ráo, không rỉ ra một giọt máu đỏ nào mà chỉ để lại những thớ gỗ xám tro và vài giọt nhựa cây màu xanh lục đậm sền sệt, tỏa ra mùi hương bách thảo nồng nặc.
An nghiến chặt răng. Anh không còn nước mắt để khóc, tuyến lệ của anh đã bị mộc hóa từ lâu. Bằng cánh tay phải duy nhất còn cử động được, An cắm những ngón tay khô cứng xuống mặt sỏi, dùng hết sức bình sinh lê lết cơ thể nặng nề của mình bò về phía cánh cổng.
Mỗi thước đất anh đi qua đều để lại một vệt nhựa cây màu xanh sẫm trên mặt sỏi.
Sương mù của đêm thứ bảy tràn xuống, dày đặc và lạnh buốt. Nhưng cái lạnh ngoài kia không thể ngăn chặn quá trình mộc hóa đang tiến về đích bên trong cơ thể anh. An cảm thấy lồng ngực mình đang thắt chặt lại. Phổi anh đã hoàn toàn biến thành hai khối gỗ mục xốp, khô khốc. Trái tim—thành trì cuối cùng của sự sống—đang đập những nhịp chậm chạp, yếu ớt. Mỗi lần tim co bóp, anh nghe rõ tiếng các sợi thớ gỗ đang quấn chặt, siết lấy từng mạch máu và ngăn không cho dòng máu nóng cuối cùng lưu thông.
"Nhanh lên... một chút nữa thôi..."
An thầm khẩn cầu trong đầu. Cánh cổng gỗ tuyết tùng sừng sững chỉ còn cách anh chưa đầy mười mét. Phía sau cánh cổng đó là con đường mòn dẫn ra thế giới loài người, nơi có bụi bặm, có sự ồn ào dơ bẩn, nhưng có sự sống đích thực.
Bộp.
Một bàn chân khô khốc, xám xịt bước tới, dẫm mạnh lên cánh tay phải đang bò của An.
An khó nhọc ngước đầu lên. Lực rướn của cổ phát ra tiếng rắc đáng sợ.
Thiền sư Minh đứng đó, che một chiếc ô đen dưới màn sương mù xám ngoét. Gương mặt lão lúc này đã bị ngọn lửa liếm mất một nửa, lộ ra cấu trúc bên trong không phải là xương thịt người, mà là những thớ gỗ sồi đen cháy, rỉ ra thứ nhựa đen kịt bốc mùi khét lẹt. Đôi mắt lão sáng quắc, nhìn An bằng một sự thương hại tột cùng.
"Anh An, anh nhìn xem, sự giãy giụa của anh đã làm hỏng thớ gỗ ở cánh tay rồi," Minh thở dài, giọng nói rít lên qua vòm họng gỗ mục. "Nó không còn giữ được cấu trúc hoàn mỹ để làm một bức tượng nữa. Thật đáng tiếc."
"Lão... quỷ..." An cố rặn ra hai từ từ chiếc lưỡi đã hóa thành một miếng vỏ cây cứng ngắc.
"Tôi không phải quỷ, tôi là người gieo hạt," Minh chắp tay sau lưng, ra hiệu cho hai gã phục vụ bước tới. Họ dùng những sợi dây xích sắt lớn quấn chặt lấy cơ thể cứng đờ của An, kéo lê anh ngược trở lại phía khu nghỉ dưỡng đang chìm trong biển lửa đỏ rực.
An bị kéo đi trên mặt sỏi. Anh nhìn bầu trời đêm Ba Vì lần cuối qua cánh cổng gỗ đang dần xa khuất. Vầng trăng tròn của ngày thứ bảy sáng vằng vặc, nhưng ánh sáng của nó lạnh lẽo và xa xăm như một thế giới mà anh không bao giờ có thể chạm tới được nữa.
Rắc... rắc... rắc...
Cơn co thắt cuối cùng ập đến nơi lồng ngực. Sợi nấm ký sinh cuối cùng đã cắm rễ sâu vào tâm thất của An, hút cạn giọt máu sống cuối cùng để chuyển hóa nó thành một lõi gỗ bách thơm ngát.
Mọi cảm xúc lo âu, sợ hãi, trầm cảm và khao khát sống sót trong đầu An bỗng chốc tan biến sạch sẽ, giống như một dải sương mù bị gió ngàn thổi bạt đi. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một trạng thái rỗng tuếch hoàn hảo mà anh hằng tìm kiếm suốt những năm tháng trầm cảm qua.
Mắt An nhắm nghiền. Làn da trên mặt anh hoàn toàn mộc hóa, biến thành một lớp vỏ gỗ mịn màng, thanh tú, mang một nụ cười bình yên đến rợn người.
Anh đã hoàn toàn hóa thành gỗ. Một chiếc kén thiền thơm ngát, vô tri và vĩnh cửu.
Một tháng sau.
Trong một căn phòng trà tối giản mang phong cách Wabi-Sabi siêu sang trọng ở trung tâm thủ đô, một vị đại gia sành sỏi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói đắt tiền. Phía đối diện, một cô gái phục vụ mặc áo đũi màu cát chầm chậm châm một nén nhang trầm đặt vào lư hương đồng cổ kính.
Khói nhang tỏa ra, mỏng và mịn như sương, nhanh chóng lấp đầy không gian nhỏ hẹp bằng một mùi hương vô cùng đặc biệt—vừa có vị khô ráo của bách thảo cổ thụ, lại vừa phảng phất một nốt trầm dịu ngọt, thanh tao nhưng lạnh lẽo đến kỳ lạ.
"Hương trầm này đặc biệt quá," vị khách nhắm mắt hít một hơi thật sâu, gương mặt lộ rõ vẻ thư thái tuyệt đỉnh. "Cảm giác như mọi mệt mỏi, lo âu trong đầu đều tan biến ngay lập tức. Đây là loại trầm gì vậy?"
Cô gái phục vụ khẽ cúi đầu, mỉm cười thanh lịch, đôi mắt cô tĩnh lặng, bất động dưới làn khói mờ.
"Thưa ông, đây là loại nhang trầm bách thảo độc quyền mới nhất của chúng tôi, có tên gọi là 'Kén Thiền'," cô gái nhẹ nhàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng không hề có chút ấm áp. "Nó được làm từ những nguyên liệu hữu cơ thanh sạch nhất của núi rừng. Xin ông cứ thong thả thưởng thức... và hãy để cơ thể mình hoàn toàn buông bỏ từ đêm nay."
Từ lư hương đồng, sợi khói trắng vẫn đều đặn bay lên, uốn lượn quanh những cây cột gỗ sồi nâng đỡ căn phòng, mang theo tiếng thì thầm u uất của những linh hồn đã hoàn toàn hóa thành tro bụi.