Sương mù ngoài kia đã nhuộm một màu tím sẫm của buổi hoàng hôn ngày thứ tư. Trong căn phòng biệt lập, An nằm im lìm trên tấm nệm cói. Anh không còn cảm giác lạnh, cũng chẳng còn cảm nhận được sự mềm mại của sợi cói dưới lưng. Toàn bộ nửa thân dưới của anh, từ hông cho đến những ngón chân, đã hoàn toàn mất đi cảm giác.
Anh đưa mắt nhìn xuống. Đôi chân anh giờ đây thẳng đuột, cứng đờ, bề mặt da chuyển sang màu nâu xám sần sùi của vỏ cây tuyết tùng cổ thụ. Những thớ gỗ đan chéo vững chãi dọc theo xương ống chân, khóa chặt khớp gối của anh vào một tư thế bất động vĩnh viễn.
Độc tố từ bào tử nấm ký sinh đã chiếm trọn huyết quản. Nhựa cây—thứ dịch lỏng sền sệt, thơm ngát mùi bách thảo đang chầm chậm thay thế dòng máu nóng, chảy lờ đờ qua những mạch sợi mộc hóa để nuôi dưỡng cấu trúc mới. Mỗi nhịp thở của An giờ đây ngắn và khô khốc. Phổi anh như hai miếng bọt biển khô cằn, mỗi lần co bóp lại rào rạo phát ra tiếng kêu của lá khô rụng.
Rắc... rắc...
Cánh cửa trượt bằng giấy washi chầm chậm mở ra. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng giấy của thiền sư Minh rọi vào, vẽ lên sàn nhà một bóng đen dài, dị dạng.
"Đã đến lúc rồi, anh An," giọng Minh vang lên, thanh thoát nhưng vô cảm. "Hôm nay là ngày trọng đại nhất của liệu trình. Anh sẽ được chứng kiến khoảnh khắc 'tốt nghiệp' của một người lữ hành khác. Điều này sẽ giúp tâm trí anh rộng mở để đón nhận bản thể mới một cách trọn vẹn hơn."
Hai gã phục vụ lực lưỡng bước vào. Họ không còn vẻ ngoài của những nhân viên khu nghỉ dưỡng nữa. Khi họ tiến lại gần, An kinh hoàng nhận ra phần cổ và một bên mặt của họ cũng đã phủ kín những thớ gỗ nứt nẻ. Họ nhấc bổng cơ thể cứng đờ của An lên một chiếc xe lăn bằng gỗ sồi một cách thô bạo nhưng vô cùng nhẹ nhàng, như thể đang di chuyển một món đồ nội thất đắt giá.
An cố hét lên, cố vùng vẫy, nhưng toàn bộ cơ thể từ ngực trở xuống đã đông cứng. Thứ âm thanh duy nhất thoát ra khỏi khuôn miệng khô khốc của anh là một tiếng rít khè... khè... nghẹn ứ, giống như tiếng gió lùa qua một ống tre mục.
Chiếc xe lăn chầm chậm lăn bánh qua những hành lang gỗ tối tăm, sâu hun hút của Vô Niệm. Điểm đến là một gian sảnh lớn hình tròn nằm ở trung tâm khu nghỉ dưỡng—nơi mà An chưa từng được đặt chân đến.
Gian sảnh được thiết kế theo phong cách tối giản đến cực hạn. Không có tường gạch, chỉ có những cây cột gỗ khổng lồ nâng đỡ mái vòm cao vút, mở toang ra ba bề thung lũng sương mù. Ở giữa sảnh là một bục đá granite đen bóng, trên đó đặt một lư hương đồng khổng lồ đang tỏa ra những luồng khói trầm nghi ngút, dày đặc đến mức làm nhòe mờ cả không gian.
Ngồi xếp bằng trên bục đá, ngay trước lư hương, là Vy—nữ KOL ẩm thực trẻ tuổi đã đến đây cùng đợt với An.
An trợn tròn mắt nhìn người bạn đồng hành. Vy lúc này không còn là cô gái kiêu kỳ, sắc sảo luôn bận rộn với chiếc điện thoại thông minh nữa. Cô ngồi im phăng phắc dưới làn khói trầm dày đặc. Cơ thể cô từ vai trở xuống đã hoàn toàn mộc hóa thành một khối gỗ lũa màu nâu đỏ tuyệt mỹ. Những nếp gấp của chiếc váy đũi màu cát giờ đây đã hóa thạch, hòa làm một với những thớ gỗ uốn lượn mềm mại ôm lấy cơ thể cô.
Chỉ còn gương mặt Vy là vẫn giữ lại lớp da người mỏng manh, nhợt nhạt. Đôi mắt cô mở to, đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Trong đôi mắt ấy không có sự sợ hãi, không có sự cầu cứu, chỉ có một sự thanh thản rỗng tuếch đến rợn người.
Thiền sư Minh chầm chậm bước lên bục đá, tay cầm một chiếc bình gốm nhỏ chứa thứ nước thảo dược màu xanh lục đậm.
"Vy đã đạt đến cảnh giới 'Vô Niệm' sau sáu ngày thanh lọc," Minh nói, giọng gã vang vọng dưới mái vòm tròn. "Tâm trí cô ấy đã hoàn toàn buông bỏ mọi tạp niệm, mọi dối trá của cõi tạm. Đêm nay, cô ấy sẽ hiến dâng bản thể hoàn mỹ của mình cho sự vĩnh cửu."
Minh nâng chiếc bình gốm lên, nhẹ nhàng tưới thứ nước thảo dược lên đỉnh đầu Vy. Thứ chất lỏng chảy đến đâu, làn da trên mặt Vy lập tức co rút, khô ráo và biến đổi đến đó.
Rắc... rắc... rắc...
Tiếng thớ gỗ hình thành vang lên giòn giã dưới sảnh đá. Từ hai bên quai hàm của Vy, những đường vân gỗ tự nhiên uốn lượn nhanh chóng lan rộng, bò lên gò má, rồi bao phủ lấy vòm trán xinh đẹp của cô. Đôi môi cô khẽ mấp máy một nhịp cuối cùng, tỏa ra một làn khói trắng mịn màng thơm ngát hương trầm, trước khi hoàn toàn hóa thành gỗ cứng.
Đôi mắt đờ đẫn của cô gái từ từ mờ đục đi, biến thành hai hốc mắt bằng gỗ sâu thẳm, tĩnh lặng.
Trong vòng chưa đầy ba phút, Vy đã biến đổi hoàn toàn thành một bức tượng gỗ lũa nghệ thuật vô tri, đẹp đẽ một cách tàn nhẫn dưới ánh trăng. Cô đã "tốt nghiệp".
"Thật là một tác phẩm hoàn hảo," thiền sư Minh vuốt ve bờ vai bằng gỗ của bức tượng Vy, ánh mắt gã tràn đầy sự cuồng tín bệnh hoạn. "Một số người có thớ gỗ đẹp như thế này sẽ được giữ lại để trang trí cho thánh đường của chúng ta. Còn những kẻ có tâm trí không thuần khiết, thớ gỗ thô rách..."
Minh quay ngoắt đầu lại, đôi mắt sắc lẹm như dao găm thẳng vào An.
"...sẽ bị nghiền nát, sấy khô để làm nguyên liệu nhào nặn nên những cây nhang trầm cho các vị khách tiếp theo. Đó là sự luân hồi của Vô Niệm."
An cảm thấy tim mình như ngừng đập. Một luồng xúc cảm phẫn uất và bản năng sinh tồn cuối cùng bùng lên trong đầu óc đang mệt mỏi của anh. Anh không muốn trở thành một bức tượng vô tri đứng ngoài sân vườn, càng không muốn bị nghiền nát thành tro bụi để phục vụ cho nghi thức tà ác này.
Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua mọi giới hạn thể xác, An dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay phải—nơi các khớp ngón tay mới chỉ bị mộc hóa một nửa. Anh bất ngờ vung tay, gạt mạnh chiếc đèn lồng giấy trên tay gã phục vụ đứng cạnh.
Chiếc đèn lồng rơi xuống sàn gỗ của gian sảnh, lửa nến bên trong lập tức bén vào lớp giấy dầu, bùng lên dữ dội.
Lửa gặp khói trầm và những thớ gỗ bách khô ráo của sàn nhà nhanh chóng bốc cao. Tận dụng sự hỗn loạn nhất thời của Minh và đám tay sai, An dùng cánh tay phải hóa gỗ cứng cáp của mình bấu chặt vào bánh xe lăn, điên cuồng đẩy mạnh về phía trước, hướng thẳng ra con dốc lát đá cuội dẫn ra ngoài thung lũng.
Anh phải chạy trốn. Cho dù có phải bò bằng hai cánh tay khô héo này, anh cũng phải thoát khỏi thung lũng chết chóc này ngay trong đêm nay.