Lời buộc tội của Bảo Nam tựa như một lạt dao sắc lẹm vạch đôi bầu không khí đặc quánh của phòng khách. Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía Hoàng Bách. Gã kiến trúc sư đứng chết trân, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, nửa còn lại lấp loáng những giọt mồ hôi lạnh dưới ánh đèn pin.
Chiếc bật lửa Dupont mạ vàng nằm trong tay Nam trông nhỏ bé, nhưng lúc này nó lại nặng nề như một bằng chứng đanh thép từ cõi chết gửi về.
"Nam... anh đừng có ngậm máu phun người." Giọng Bách khàn đặc, gã cố nặn ra một tiếng cười khan nhưng cơ mặt đã hoàn toàn co rút. "Tôi ngửi thấy mùi Xyanua trên bật lửa thì liên quan gì đến việc tôi giấu đồ của giáo sư trên tầng hai? Ai mà chẳng biết tôi và ông ấy là cộng sự lâu năm, tôi giết ông ấy để được cái gì?"
"Để có được sự toàn vẹn cho danh tiếng của anh, và để sở hữu bức mật tông duy nhất ghi lại quy chuẩn thiết kế của Sương Mai," Nam bước lên một bước, không hề rời ánh mắt khỏi biểu cảm của Bách.
"Ba năm trước, khi biệt thự này khánh thành, giới kiến trúc đều ca tụng đây là kiệt tác để đời của Hoàng Bách. Nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết, anh chỉ là gã thợ vẽ kỹ thuật. Cái hồn của ngôi nhà, những tỷ lệ vàng đối xứng tuyệt đối tạo nên thứ ánh sáng chữa lành này, đều là từ bộ óc của giáo sư Thụy.
"Nam chỉ tay lên chiếc đèn vòm đứng sàn: "Anh hiểu rõ kết cấu ngôi nhà này vì chính tay anh lắp đặt nó. Anh biết chính xác vị trí của từng đệm cói, từng chiếc bàn trà. Vào khoảnh khắc mất điện, trong khi mọi người còn đang hoang mang tìm phương hướng, anh đã bất bật lửa lên để định vị. Nhưng anh không bật nó để giúp mọi người. Anh bật nó để nhìn thấy lối vào thư phòng.
"Cút ngay! Đó chỉ là suy đoán vô căn cứ!" Bách gầm lên, gã lao thẳng về phía Nam định giật lại chiếc bật lửa. Nhưng Quốc Khánh và Đức Minh đã nhanh hơn. Hai người đàn ông lao vào giữ chặt lấy hai tay của Bách, ép gã lùi lại phía sau chiếc ghế bành bằng gỗ sồi. Chiếc thước dây điện tử trên thắt lưng Bách rơi ra, văng mạnh vào vách tường bê tông, phát ra một tiếng bíp dài chói tai trước khi tắt ngấm.
"Buông tôi ra! Tụi bây điên hết rồi! Thằng Nam mới là kẻ đáng nghi, nó cứ lải nhải về ba cái centimet từ nãy đến giờ để đánh lạc hướng chúng ta!" Bách điên cuồng giãy giụa, nhưng thể hình của gã không lại được với sức lực của hai người đàn ông đang trong trạng thái phòng vệ tột độ.
"Để tôi lên tầng hai kiểm tra ba lô của anh ta," Nhã Vy lên tiếng, giọng cô đanh lại. Sự sợ hãi lúc đầu giờ đã biến thành sự quyết đoán của một người muốn sinh tồn."Không, Vy. Đừng đi một mình," Nam ngăn lại. Anh đưa mắt nhìn Thục Anh. "Thục Anh, cô đi cùng Vy. Hãy mang theo nến. Chiếc ba lô của Bách là loại túi thợ chuyên dụng màu đen, nằm ở phòng ngủ số 3 phía cuối hành lang.
"Hai người phụ nữ gật đầu, chầm chậm dắt nhau bước lên cầu thang bóng tối. Tiếng bước chân của họ nhỏ dần, rồi bị tiếng sấm oành oàng ngoài vịnh Lăng Cô nuốt chửng.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Hoàng Bách và tiếng khóc thút thít nhỏ dần của Linh Chi. Cô gái trẻ ngồi thu mình trên đệm cói, hai đầu gối co lên tận ngực, ánh mắt dại đi vì khủng hoảng.
Nam kéo một chiếc ghế đối diện với Bách, ngồi xuống, đặt chiếc bật lửa lên mặt bàn trà, ngay giữa quầng sáng đèn pin."Bách này, anh có biết vì sao anh lại thất bại không?" Nam chầm chậm nói, giọng anh đều đặn, mang một sắc thái tâm lý học đầy áp lực. "Bởi vì anh là một kiến trúc sư giỏi kỹ thuật, nhưng anh không phải là một nghệ sĩ. Anh có thể sao chép một không gian, nhưng anh không sao chép được cái tâm thế của người sống trong không gian đó. Khi anh dịch chuyển chiếc khay trà của giáo sư sang bên phải 3 centimet để lấp vào khoảng trống của chiếc hộp đựng cổ vật mà anh vừa lấy đi, anh nghĩ rằng mắt người thường không nhận ra. Nhưng anh quên mất rằng, giáo sư Thụy là một người ngồi kiết già hướng thẳng về chính Đông. Sự xê dịch của anh đã biến một không gian thiền định thành một hiện trường đầy tính toan tính.
"Bách không chửi bới nữa. Gã từ từ cúi đầu xuống, những sợi tóc đẫm mồ hôi rủ trước trán.
Năm phút sau, tiếng bước chân vội vã từ cầu thang trở lại. Nhã Vy và Thục Anh bước xuống, trên tay Vy là một chiếc hộp bằng gỗ mun đen, chạm khắc hoa văn mây nổi theo phong cách triều Nguyễn. Chiếc hộp có kích thước hoàn toàn trùng khớp với vết hằn 10x15cm trên chiếc chiếu tatami trong phòng án mạng.
"Tìm thấy nó ở đáy ba lô của anh ta," Vy đặt chiếc hộp xuống bàn, hơi thở dồn dập. "Nó chưa bị khóa, bên trong có một cuộn giấy trục bằng lụa."Quốc Khánh liếc nhìn chiếc hộp, hai mắt gã sáng lên một sự tham lam xen lẫn kinh hoàng: "Đúng... đúng là nó rồi. Bức mật tông 'Không Không Quy Quy' của thiền sư Huyền Quang. Giáo sư Thụy từng nói bức tranh này là vô giá, nó chứa đựng chìa khóa để hiểu về mọi khoảng trống trong nghệ thuật sắp đặt phương Đông."
"Bây giờ anh còn lời nào để biện hộ không, Bách?" Đức Minh khóa chặt tay Bách ra sau ghế, gằn giọng hỏi. Hoàng Bách ngước đầu lên. Lần này, gã không còn giận dữ. Gương mặt gã méo mó, nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. Gã nhìn chiếc hộp gỗ mun, rồi nhìn Nam, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp: "Tôi... tôi không giết ông ấy. Tôi thề có hương hồn cha mẹ tôi, tôi không giết giáo sư Thụy!"
Vậy tại sao món đồ này lại ở trong túi anh? Và tại sao trên bật lửa của anh có mùi chất độc?" Nam hỏi, ánh mắt anh nheo lại, bộ não đang phân tích từng biên độ dao động trên cơ mặt của nghi phạm.
"Tôi thừa nhận tôi tham lam!" Bách gào lên, giọng vỡ vụn. "Ba năm qua, giáo sư Thụy luôn dùng ngôi nhà này để ép buộc tôi. Ông ấy bảo nếu tôi không làm không công cho ông ấy các dự án tiếp theo, ông ấy sẽ công bố bản phác thảo gốc, chứng minh tôi chỉ là một gã ăn cắp ý tưởng. Đêm nay, khi biết ông ấy mang bức mật tông này về, tôi đã quyết định sẽ lấy trộm nó để làm áp lực ngược lại với ông ấy. Vào khoảnh khắc mất điện, tôi đã bật lửa, lao vào thư phòng..."Bách nuốt một ngụm nước bọt khan, đôi mắt trợn trừng như đang sống lại năm phút kinh hoàng trong bóng tối: "Nhưng khi tôi bước vào... giáo sư đã ngồi đó rồi. Ông ấy đã tắt thở từ trước! Khóe môi ông ấy đã chảy máu đen!
Tôi quá hoảng sợ, nhưng lòng tham nổi lên, tôi thấy chiếc hộp mun đặt trên chiếu, tôi liền vớ lấy nó rồi nhét vào bụng áo, chạy thẳng lên phòng ngủ để giấu vào ba lô. Tôi không hề đầu độc ông ấy! Tôi còn chưa kịp chạm vào chén trà của ông ấy nữa!"
"Còn mùi Xyanua trên chiếc bật lửa của anh?" Nam vặn hỏi."Tôi không biết! Tôi thề là tôi không biết!" Bách lắc đầu điên cuồng. "Chiếc bật lửa này tôi luôn để trên bàn phòng khách từ lúc chập tối. Ai trong số mọi người cũng có thể chạm vào nó!
"Nam lặng người đi vài giây. Anh cầm chiếc bật lửa lên một lần nữa. Câu chuyện của Bách nghe có vẻ giống như một lời ngụy biện của một kẻ bị dồn vào chân tường, nhưng dưới góc độ phác thảo tâm lý hành vi, biểu cảm của Bách lúc này là biểu cảm của sự hoảng loạn vì bị oan uổng, chứ không phải sự ngoan cố của một kẻ giết người máu lạnh. Một kẻ có đủ bình tĩnh để đầu độc người khác bằng Xyanua sẽ không để lại một lỗ hổng sơ đẳng là giấu tang vật ngay trong ba lô của mình khi biết rõ trong nhà có một chuyên gia trinh thám hình ảnh.
Nếu Bách nói thật... nghĩa là có một kẻ khác vĩ đại hơn, tàn nhẫn hơn, đã thực hiện vụ đầu độc trước cả khi dòng điện bị ngắt. Kẻ đó đã dùng Bách làm một con tốt thí hoàn hảo. Hắn biết Bách có động cơ ăn cắp, biết Bách sẽ hành động khi mất điện, và hắn đã chuẩn bị sẵn một kịch bản để đổ tội cho gã kiến trúc sư.
Nam đứng dậy, anh không nhìn Bách nữa, mà chầm chậm quay đầu nhìn lại năm con người còn lại đang đứng trong phòng khách.
Nhã Vy, Thục Anh, Quốc Khánh, Đức Minh, và cô gái trẻ Linh Chi. Ánh nến lúc này đã cháy được một nửa, những vệt sáp nến chảy dài như những giọt nước mắt rỉ máu trên nền bê tông trần. Cơn bão phía ngoài biệt thự Sương Mai đột ngột hạ tông, tiếng gió không còn rít mạnh mà chuyển sang một tiếng ù ù trầm đục, như một tiếng cười nhạo báng của kẻ sát nhân thực sự đang ẩn mình sau một chiếc mặt nạ tối giản hoàn hảo khác.
"Mọi người nghĩ câu chuyện của Bách là thật hay giả?" Nam chầm chậm hỏi, câu hỏi của anh không hướng vào ai, nhưng nó chính thức kéo sáu vị khách vào một vòng xoáy nghi kỵ mới — nơi tỷ lệ vàng của sự thật vẫn đang bị bẻ cong trong bóng tối.