Phòng họp lớn tại tầng bốn mươi lăm của Tập đoàn Lục Thị được trang bị hệ thống âm thanh, ánh sáng hiện đại nhất, chiếc bàn họp bằng gỗ tuyết tùng dài mười mét chứa đủ năm mươi chỗ ngồi.
Lúc này, không khí bên trong phòng họp căng thẳng như một dây đàn sắp đứt.
Ngồi ở vị trí bên trái ghế chủ tọa là Phó Quốc Đống — chú ruột của Phó Mặc Hàn, người đang nắm giữ 18% cổ phần và là kẻ cầm đầu phe cổ đông chống đối.
Ông ta ăn mặc lịch lãm, tay cầm điếu xì gá đắt tiền, trên gương mặt lộ rõ vẻ tự tin và đắc ý khi nhìn thấy những chỉ số tài chính sụt giảm trên màn hình chiếu lớn.
*CẠCH!*
Cửa phòng họp đẩy ra, Phó Mặc Hàn bước vào với thần thái tự tin, gạt phăng mọi áp lực.
Điều khiến toàn bộ các vị cổ đông lão thành phải nhíu mày chính là cô gái nhỏ đi ngay sau lưng anh, thản nhiên kéo chiếc ghế phụ ngồi ngay bên cạnh vị trí Tổng tài.
"Mặc Hàn! Cậu coi phòng họp cổ đông của Lục Thị là nơi nào?"
Phó Quốc Đống đập mạnh tay xuống bàn, cất giọng quát lớn.
"Đây là cuộc họp chiến lược tối cao của tập đoàn, cậu lại đưa một cô gái lai lịch bất minh, không có chút chức vụ nào vào đây là có ý gì?"
Phó Mặc Hàn thong thả ngồi xuống ghế chủ tọa, chỉnh lại măng sét áo sơ mi, cất giọng thản nhiên:
"Cố tiểu thư là cố vấn đặc biệt của tôi. Sự có mặt của cô ấy liên quan trực tiếp đến sự an nguy và vận mệnh của Lục Thị. Phó Phó Chủ tịch có ý kiến gì sao?"
"Cố vấn đặc biệt?"
Phó Quốc Đống cười khẩy mỉa mai, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ nhìn Cố Ninh Diệp.
"Một con bé hỉ mũi chưa sạch mà làm cố vấn cái gì? Chẳng lẽ Lục Thị giờ đây phải dựa vào mấy trò bói toán mê tín để điều hành sao?"
Dàn cổ đông hùa theo tiếng cười nhạo bán của Phó Quốc Đống, những lời bàn tán xô xát vang lên liên tục.
"Chú bảo cháu không biết gì, nhưng cháu lại thấy chú sắp gặp họa lớn tới nơi rồi đấy!"
"Mày nói cái gì?" Mặt Phó Quốc Đống sa sầm lại.
Cố Ninh Diệp chắp tay sau lưng, chậm rãi đứng dậy đi dạo quanh bàn họp.
"Ấn đường của chú đỏ gay như máu, hai bên thái dương có gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo. Đây là điềm báo 'Huyết Quang Chi Trắc' và 'Lao Tù Chi Tai'. Nếu cháu đoán không nhầm, ba ngày trước chú vừa bí mật ký một hợp đồng chuyển nhượng năm trăm tỷ tệ công quỹ sang một công ty ma ở đảo Cayman đúng không?"
*OANH!*
Lời Cố Ninh Diệp thốt ra như một quả bom nổ tung ngay giữa phòng họp!
Sắc mặt Phó Quốc Đống trong chớp mắt chuyển từ đỏ sang tái nhợt như cái xác chết, điếu xì gá trên tay rơi xuống sàn nhà làm cháy một vệt trên thảm gấm.
Chuyện chuyển tiền ra nước ngoài là bí mật tuyệt mật chỉ có ông ta và người trợ lý thân cận biết, ngay cả kiểm toán tập đoàn cũng chưa phát hiện ra! Làm sao cô gái này lại biết được?
"Mày... mày ngậm máu phun người! Cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát bắt mày tội vu khống!" Phó Quốc Đống run rẩy chỉ tay gào lên.
"Chú đừng vội gào to thế," Cố Ninh Diệp cười khẩy, ghé sát lại gần ông ta.
"Chú nhìn xuống chân chú đi. Có phải dạo này hai cổ chân chú luôn có cảm giác nặng trịch như bị ai ôm chặt, đêm ngủ thì mơ thấy một người đàn ông mặc áo công nhân đòi mạng không?"
Phó Quốc Đống trợn tròn hai mắt, toàn thân run rẩy dữ dội.
Hai tháng trước, để đẩy nhanh tiến độ dự án Trung tâm thương mại Nam Thành, ông ta đã ép công nhân thi công trong điều kiện thời tiết xấu, dẫn đến một tai nạn lao động khiến một kỹ sư thiệt mạng.
Sau đó, ông ta dùng tiền bịt miệng gia đình nạn nhân và ém nhẹm vụ việc.
Gần đây, đêm nào ông ta cũng gặp ác mộng, hai chân đau nhức không thể đi lại bình thường!
"Cô... cô là con quỷ nào?" Phó Quốc Đống giọng run bần bật, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Phó Mặc Hàn lúc này mới chậm rãi đứng dậy.
Anh ra hiệu cho Thư ký Tần phát tài liệu cho toàn bộ cổ đông.
"Phó Chủ tịch Phó Quốc Đống, đây là bản báo cáo kiểm toán đặc biệt cùng bằng chứng tham ô công quỹ và vi phạm an toàn lao động do tôi thu thập được. Mời ông rời khỏi vị trí và làm việc với cơ quan điều tra."
Các vị cổ đông khác nhìn thấy bằng chứng rõ ràng trên tay thì lập tức thay đổi thái độ, đồng loạt quay sang lên án Phó Quốc Đống.
Thư ký Tần lập tức đưa lực lượng bảo vệ và cảnh sát bước vào phòng họp, áp giải Phó Quốc Đống đang ngã rụi trên ghế đi ra ngoài.
Trước khi bị lôi đi, Phó Quốc Đống ngẩng đầu nhìn Cố Ninh Diệp với ánh mắt tràn ngập sự căm hường và sợ hãi:
"Chúng mày... chúng mày sẽ không có kết cục tốt đâu! Thế lực đằng sau tao sẽ không tha cho chúng mày đâu!"
Cuộc họp cổ đông kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về Phó Mặc Hàn.
Những cổ đông chống đối hoàn toàn bị khuất phục trước tài năng và sự trợ giúp kỳ diệu của "vị cố vấn đặc biệt".
Trở lại phòng làm việc Tổng tài ở tầng năm mươi, Phó Mặc Hàn đứng trước cửa kính sát đất nhìn xuống toàn cảnh Nam Thành.
Anh quay lại nhìn Cố Ninh Diệp đang nằm xoài trên sofa ăn nốt quả táo.
"Cố Ninh Diệp," Phó Mặc Hàn cất giọng trầm ấm, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và tin tưởng chưa từng có.
"Hôm nay cảm ơn cô."
Cố Ninh Diệp xua xua tay, cười hì hì:
"Cảm ơn suông làm gì! Nhớ lời hứa bữa lẩu hải sản buổi tối của anh đấy nhé! Bần đạo làm việc là phải có thù lao đàng hoàng!"
Phó Mặc Hàn bước lại gần sofa, cúi người nhìn sâu vào mắt cô.
"Không chỉ là lẩu hải sản. Sau này, toàn bộ tài sản của Phó Mặc Hàn này, cô muốn gì tôi cũng cho."
Cố Ninh Diệp ngẩn người, tim đột nhiên đập hẫng một nhịp trước khoảng cách quá gần và ánh mắt thâm tình của vị Tổng tài đại nhân.