Màn đêm buông xuống Nam Thành, khoác lên những tòa nhà cao tầng lớp áo lung linh của hàng triệu ánh đèn neon rực rỡ.
Trái ngược với sự hoa lệ, bóng bẩy của các nhà hàng năm sao chuẩn Michelin mà giới thượng lưu thường lui tới, chiếc xe Bentley màu đen bóng lộn của Phó Mặc Hàn lại chầm chậm rẽ vào một con phố cổ nhỏ hẹp nằm sâu trong quận cũ.
Nơi đây ngập tràn mùi thơm nức mũi của các món ăn đường phố, tiếng cười nói xôn xao của dòng người qua lại và tiếng bát đũa va chạm lách cách từ các quán ăn bình dân.
Chiếc xe xa xỉ dừng lại trước một quán lẩu hải sản vỉa hè lâu đời có biển hiệu đèn LED đã nhấp nháy sắp hỏng.
Các thực khách đang ngồi trên những chiếc ghế nhựa thấp lè kè đồng loạt quay đầu lại, há hốc miệng kinh ngạc khi thấy một người đàn ông cao lớn, diện bộ comple đắt giá được cắt may thủ công tỉ mỉ bước xuống xe.
Toàn thân Phó Mặc Hàn tỏa ra khí chất cao ngạo, uy nghiêm như một vị hoàng đế lỡ bước vào chốn dân giã.
"Ui chao! Cuối cùng cũng được ăn lẩu rồi!"
Cố Ninh Diệp nhảy tót xuống xe, hai mắt sáng rỡ như hai ngôi sao đêm.
Cô chẳng chút ngần ngại kéo tay Phó Mặc Hàn, xô anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa màu đỏ ở góc sân thoáng mát nhất.
Phó Mặc Hàn nhìn chiếc bàn gỗ vẫn còn dính chút vệt dầu mỡ chưa lau sạch, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một đường rãnh sâu.
Trong suốt hai mươi chín năm cuộc đời, nơi anh dùng bữa luôn là những phòng tiệc xa hoa với khăn trải bàn trắng tinh, đĩa sứ xương cổ điển và phục vụ mang găng tay trắng.
Thế nhưng, nhìn vẻ mặt háo hức đến mức sắp chảy nước dãi của cô vợ nhỏ bên cạnh, sự sạch sẽ thái quá của anh đành phải nhượng bộ một bước.
"Bác chủ quán ơi! Cho cháu một nồi lẩu hải sản chua cay thập cẩm loại đặc biệt lớn nhất nhé! Cho thêm hai đĩa tôm hùm đất, một đĩa bạch tuộc tươi và một két bia ngô!"
Cố Ninh Diệp dồn dập gọi món bằng chất giọng giòn tan, thuộc lòng thực đơn như lòng bàn tay.
"Được có ngay đây cháu gái nhỏ ơi!" Bác chủ quán xởi lởi đáp lời.
Phó Mặc Hàn lấy trong túi ra chiếc khăn tay bằng lụa tơ tằm, cẩn thận lau qua lau lại đôi đũa tre rồi đưa cho Cố Ninh Diệp.
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẫm như đáy hồ mùa thu, cất giọng trầm thấp:
"Cố Ninh Diệp, cô là vợ của Tổng tài Tập đoàn Lục Thị, cầm trong tay tấm séc năm mươi tỷ tệ, vậy mà sở thích ăn uống lại bình dị thế này sao?"
Cố Ninh Diệp nhận lấy đôi đũa, thản nhiên xé bao bì chiếc chén sứ, vừa tráng qua nước sôi vừa mỉm cười tinh ranh:
"Tổng tài đại nhân à, anh thì biết cái gì chứ? Sơn hào hải vị trong nhà hàng sang trọng ăn vài lần là chán, chỉ có không khí khói bọt nghi ngút ở vỉa hè mới mang lại cảm giác sống thực sự. Với lại..."
Cô ghé sát lại gần anh, nháy mắt tinh nghịch:
"Ăn ở đây vừa ngon vừa rẻ, lại không lo có kẻ lén bỏ bùa ngải hay độc dược vào thức ăn như ở mấy cái dạ tiệc thượng lưu của các người!"
Phó Mặc Hàn im lặng, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt cong nhè nhẹ.
Lời cô nói tuy thô nhưng lại thật vô cùng.
Bao nhiêu năm qua, sống trong nhung lụa và quyền lực, lúc nào anh cũng phải đề phòng những mưu hèn kế bẩn của kẻ thù và chính những người thân trong gia tộc, chưa bao giờ có một phút giây thực sự thư thái.
Nồi lẩu hải sản sôi ùng ục được bê ra, tỏa ra làn khói nghi ngút thơm lừng mùi sả, ớt và hải sản tươi sống.
Cố Ninh Diệp không chút khách khí, lập tức xắn tay áo bắt đầu "chiến đấu".
Cô gắp một con tôm hùm đất béo ngậy, bóc vỏ thuần thục rồi bỏ tợn vào miệng nhai nhồm nhàm, vẻ mặt mãn nguyện vô cùng.
Thấy Phó Mặc Hàn vẫn ngồi bất động nhìn mình, cô liền gắp một miếng thịt bạch tuộc giòn sần sật đã nhúng chín, chấm đầy đặn vào chén gia vị chua cay rồi đưa thẳng đến trước miệng anh.
"Há miệng ra nào! Thử một miếng đi, đảm bảo ăn xong anh sẽ nghiện luôn cho mà xem!"
Phó Mặc Hàn nhìn miếng bạch tuộc đang bốc khói nghi ngút trước mặt, rồi lại nhìn đôi mắt trong trẻo đầy kỳ vọng của cô.
Sự phòng thủ cứng cỏi trong lòng anh hoàn toàn sụp đổ.
Anh há miệng nhận lấy miếng thức ăn từ tay cô.
Vị ngọt đậm đà của hải sản tươi hòa quyện cùng vị chua cay xé lưỡi bùng nổ trong khoang miệng, mang lại một trải nghiệm ẩm thực hoàn toàn mới lạ mà anh chưa từng được thử qua.
"Thế nào? Ngon đúng không?" Cố Ninh Diệp chống cằm nhìn anh cười hì hì.
"Cũng... tạm được."
Phó Mặc Hàn cố giữ vẻ điềm tĩnh trên gương mặt, nhưng tay đã tự động cầm đũa gắp thêm một miếng cá viên bỏ vào miệng.
Cố Ninh Diệp bật cười khoái trá, vui vẻ rót hai ly bia ngô đầy bọt ùng ục, đưa cho anh một ly:
"Nào, chúc mừng chiến thắng rực rỡ tại phòng họp cổ đông sáng nay! Cụm từ 'cố vấn đặc biệt' của anh dùng chuẩn lắm đấy!"
hai người cụng ly đánh *chát* một tiếng.
Trong làn khói lẩu mờ ảo, không khí giữa hai người trở nên ấm áp và thân thiết đến lạ kỳ.
Phó Mặc Hàn nhìn cô gái nhỏ ăn uống thỏa thích trước mặt, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc kỳ lạ mà trong suốt hai mươi chín năm qua anh chưa từng cảm nhận được.
Cô không giống những tiểu thư danh giá từng tiếp cận anh vì tiền tài hay địa vị, cô sống thật thà, tự do tự tại và sở hữu một nguồn năng lượng sống mãnh liệt.
Tuy nhiên, bầu không khí yên bình ấy không kéo dài được lâu.
*XOẢNG!*
Đột nhiên, chiếc ly thủy tinh trên tay Cố Ninh Diệp tự động nứt đôi, nước bia chảy lênh láng ra bàn ăn!
Cùng lúc đó, làn gió đêm vốn đang dịu nhẹ bất ngờ trở nên lạnh ngắt thấu xương, thổi qua làm ngọn lửa dưới bếp lẩu bùng lên màu xanh lục kỳ quái rồi tắt phụt!
Nụ cười trên môi Cố Ninh Diệp мгновенно biến mất.
Cô bật dậy khỏi ghế, đôi Âm Dương Nhãn lập tức kích hoạt, quét nhanh qua toàn bộ con phố cổ.
Trong mắt người thường, con phố vẫn nhộn nhịp người qua lại, nhưng qua góc nhìn tâm linh của cô, toàn bộ không gian xung quanh đã bị bao phủ bởi một màng sương mù màu đỏ máu quánh đặc — đây chính là "Huyết Ma Kết Giới", một loại tà thuật phong thủy đỉnh cao chuyên dùng để nhốt và tiêu diệt linh hồn!
"Cố Ninh Diệp, có chuyện gì vậy?"
Phó Mặc Hàn lập tức đứng dậy, bước tới chắn trước mặt cô theo bản năng, ánh mắt sắc lẹm cảnh giác nhìn xung quanh.
"Đến rồi... Kẻ đứng sau lưng Phó Quốc Đống và lời nguyền sát thê của anh cuối cùng cũng lộ diện rồi!"
Cố Ninh Diệp cất giọng nghiêm trọng, tay nhanh như sắt rút từ trong túi vải ra bốn lá bùa màu vàng kim thêu chỉ đỏ.
Từ cuối con phố tối om, bóng dáng của một người đàn ông mặc áo măng tô màu đen, tay cầm một chiếc trượng gỗ đầu lâu chậm rãi bước ra.
Mỗi bước đi của hắn ta đều để lại những vệt nước màu đen hôi thối trên mặt đường.
Xung quanh hắn, hàng chục bóng ma u ám gầy guộc, đôi mắt đỏ ngầu gầm hừ dữ tợn đang bò ngổn ngang trên các bức tường nhà.
"Cố Ninh Diệp... Một con nhóc hỉ mũi chưa sạch mà dám phá hủy 'Tứ Môn Hóa Sát Trận' của ta ở Lục Thị sao?"
Giọng nói của tên áo đen vang lên ồm ồm, khàn đục như tiếng kim loại ma sát trên đá, nghe đến rợn người.
"Hôm nay, ta sẽ dùng máu của mi và Phó Mặc Hàn để tế lễ cho Ma Vương!"
Phó Mặc Hàn nhíu chặt lông mày, dù không nhìn thấy những bóng ma nhưng anh có thể cảm nhận được luồng sát khí cuồn cuộn đè nén khiến lồng ngực anh đau nhói, khó thở.
Anh nắm chặt lấy tay Cố Ninh Diệp, giọng nói kiên định:
"Cố Ninh Diệp, cô mau rút lui trước đi! Để tôi gọi lực lượng bảo vệ đến!"
"Anh điên à!"
Cố Ninh Diệp quay lại nhìn anh, vừa giận vừa cảm động.
"Lực lượng bảo vệ của anh có giỏi đến mấy cũng không đánh lại tà ma đâu! Anh là người mang mệnh Cát Tường của tôi, hôm nay nếu tôi không bảo vệ được anh thì năm mươi tỷ tệ kia làm sao tôi tiêu cho hết được?"
Nói xong, Cố Ninh Diệp vung tay ném mạnh bốn lá bùa kim ra bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.
"THÁI THƯỜNG LAO QUÂN, CẤP CẤP NHƯ LUẬT LỆNH! PHÁ KẾT GIỚI!"
*OANH!*
Một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên, va chạm dữ dội với màng sương đỏ máu, tạo ra những tiếng nổ bộc bộc đinh tai nhức óc trong không khí!
Trận chiến tâm linh sinh tử thực sự bảo vệ vận mệnh của vị Tổng tài độc đoán chính thức bùng nổ ngay giữa lòng Nam Thành!