
Một lá thư nặc danh được gửi tới tòa soạn báo Thời Cuộc, chỉ chứa một dòng ngắn ngủi: "Nếu muốn biết vì sao người ta mất tích ở xã Hòa Sơn, hãy tìm khu đất không có trên bản đồ." Ban đầu, phóng viên điều tra Phạm Đức Khải cho rằng đây chỉ là một trò đùa. Nhưng khi kiểm tra dữ liệu địa chính, anh phát hiện giữa khu rừng phòng hộ thuộc huyện miền núi Thanh Lâm tồn tại một vùng đất rộng gần hai mươi héc-ta hoàn toàn không xuất hiện trên bất kỳ bản đồ hành chính nào. Không hồ sơ chủ sở hữu. Không mã thửa đất. Không giấy phép sử dụng. Không dữ liệu quy hoạch. Như thể khu đất đó chưa từng tồn tại. Điều kỳ lạ hơn là người dân địa phương thường xuyên nhìn thấy xe tải ra vào khu vực này vào ban đêm. Khi bắt đầu điều tra, Khải phát hiện nhiều nhân chứng đột ngột thay đổi lời khai. Một số hồ sơ cũ bị biến mất khỏi kho lưu trữ. Những người từng cố tìm hiểu về khu đất đều gặp những tai nạn bất thường hoặc rời khỏi địa phương. Càng tiến sâu vào bí mật ấy, anh càng nhận ra đây không phải một vụ khai thác tài nguyên trái phép như mọi người vẫn nghĩ. Dưới lớp đất đỏ của khu rừng bị xóa khỏi bản đồ là một sự thật đẫm máu đã bị chôn vùi suốt gần hai mươi năm. Và có những người sẵn sàng giết thêm lần nữa để giữ bí mật đó mãi mãi.