Dưới đáy hố sâu đen ngòm của tế đàn giữa khu rừng cấm, hai đốm sáng xanh lục khổng lồ rực lên như cặp đèn lồng của cõi âm ti. Tiếng thở phì phò của sinh vật dưới lòng đất mạnh đến mức thổi bay lớp lá mục, bốc lên một làn khói trắng nồng nặc mùi lưu huỳnh và xác thối.
Tiếng xích sắt khổng lồ sền sệt, sền sệt rung lên bần bật, kéo theo tiếng đá tảng va vào nhau chan chát.
Cao Vạn nhìn thấy cảnh đó thì hai chân mềm nhũn, ngã nhào xuống vũng sương lầy lội, miệng há hốc không thốt lên lời.
Xung quanh hố tế đàn, hơn ba mươi con khuyển tinh già nua đội nón mê rách nát vẫn không ngừng dập đầu cộc, cộc xuống đất, cái đuôi dài của chúng vẩy liên tục thành một nhịp điệu quỷ dị của buổi tế lễ tà thần.
"Ầm!"
Mặt đất rách toạc làm đôi. Từ dưới hố sâu, một cái sọ trâu khổng lồ màu xám xịt, to bằng cả một chiếc sập gụ, từ từ trồi lên. Trên cái đầu lâu rùng rợn ấy, đúng như lời đồn, mọc ra bảy chiếc sừng đen bóng, nhọn hoắt như những lưỡi mác đâm ngược lên trời. Ba chiếc sừng bên trái, ba chiếc sừng bên phải, và chiếc sừng thứ bảy - to nhất, quỷ dị nhất - mọc ngay chính giữa đỉnh đầu, trên thân sừng khắc chi chít những ký tự bùa chú màu đỏ thẫm đang rực sáng.
Thân hình con Quỷ Ngưu cao hơn trượng, lớp da bọc xương đen ngòm như than củi, quấn quanh cổ và bốn chân của nó là những sợi xích sắt to bằng bắp vế người lớn, xỏ xuyên qua xương bả vai để xích nó vào long mạch ngọn núi.
"Gào... Áu..."
Một con khuyển tinh đội nón lá đứng gần đó bỗng dưng đứng thẳng dậy, nó dùng hai chân trước cào rách lớp nón lá, để lộ gương mặt chó đầy lông lá nhưng mang đôi mắt người đỏ rực. Nó ngoạm lấy xác người hầu gái tội nghiệp của nhà họ Cao mà nó vừa tha từ biệt phủ về, dứt khoát ném thẳng xuống chân con trâu bảy sừng như một món vật tế.
Con ác thú bảy sừng cúi đầu, chiếc mũi khổng lồ hít hà vũng máu tươi, rồi thình lình, nó mở cái mõm đầy những hàng răng nanh nhọn hoắt không phải của loài ăn cỏ, ngoạm chặt lấy cái xác nhai ngấu nghiến. Tiếng xương người rạn gãy rôm rốp, tiếng máu thịt bị xé rách sột soạt vang lên giữa đêm vắng khiến da gà da vịt của Trần Phong nổi lên bần bật.
"Cao Vạn! Nhìn cho kỹ đi!" Trần Phong siết chặt thanh kiếm gỗ vang, hét lớn vào tai lão trưởng tộc đang chết lặng. "Tổ tiên ông một trăm năm trước đã dùng tà thuật nuôi con Quỷ Ngưu này bằng mạng người để đổi lấy vinh hoa phú quý cho Cao gia. Những ký tự trên chiếc sừng thứ bảy chính là 'Huyết Khế' — bản hợp đồng bằng máu. Đêm nay, khi khế ước hết hạn, nó sống dậy để ăn sạch dòng máu họ Cao nhằm phá vỡ xích sắt long mạch!"
Cao Vạn lúc này khóc mếu máo, bò rạp đến ôm lấy chân Trần Phong: "Cậu thầy ơi! Tôi biết tội rồi! Năm xưa cụ tổ nhà tôi vì muốn trúng thầu toàn bộ gỗ rừng phía Bắc đã nghe lời một gã phù thủy phương Nam, chôn sống bảy cô gái đồng trinh dưới nền chuồng trâu để nuôi dưỡng con ác thú này.
Bây giờ quả báo đến rồi! Xin cậu dùng pháp thuật trấn áp nó, bao nhiêu tiền nhà tôi cũng trả!"
"Tiền của ông không mua được mạng với tà thần đâu!"
Trần Phong đẩy Cao Vạn ra, bước lên một bước. Hắn biết con Quỷ Ngưu sau khi ăn xong vật tế sẽ lập tức đại sát tứ phương. Hắn cắn đầu ngón tay giữa, nhỏ ba giọt máu thuần dương lên lưỡi kiếm gỗ vang, lập tức lao thẳng về phía tế đàn.