Mùa xuân năm sau, *"Thứ Bảy Tuyết Rơi"* kết thúc chuyến lưu diễn xuyên quốc gia với kỷ lục doanh thu chưa từng có trong lịch sử kịch nói. Tên tuổi của Trần Dịch xuất hiện trên khắp các trang báo lớn với tư cách là nam diễn viên xuất sắc nhất thế hệ mới.
Hàng loạt công ty giải trí lớn trải thảm đỏ mời gọi anh với những hợp đồng béo bở. Bọn họ vẽ ra cho anh một tương lai rực rỡ trong thế giới điện ảnh thượng lưu.
Tuy nhiên, Trần Dịch đã từ chối tất cả. Anh quyết định ký hợp đồng dài hạn với Nhà hát Kịch nói Thành phố, tiếp tục gắn bó với sân khấu gỗ cổ kính và những đêm tập thoại trầm lắng.
Anh không khao khát ánh hào quang chói lóa của giới giải trí thị trường. Với anh, việc được sống hết mình với đam mê và được đứng trong thế giới nghệ thuật của Lục Viễn đã là món quà tuyệt vời nhất.
Căn biệt thự cổ ở ngoại ô của Lục Viễn giờ đây không còn vẻ lạnh lẽo, u tối như trước. Khu vườn phong phong phong phong đã đơm những mầm xanh mới của mùa xuân.
Gian phòng khách ngập tràn ánh nắng chiếu qua những ô cửa kính rộng lớn. Trên bàn làm việc không còn những đĩa sứ đầy tàn thuốc hay những cốc cà phê đắng ngắt, mà được thay bằng những chậu cây nhỏ xanh tươi và những tách trà hoa cúc tỏa hương dịu nhẹ.