Câu hỏi của Trần Dịch như một lưỡi dao sắc bén, rạch một đường sâu hằn vào tâm trí Lục Viễn. Những ngày sau đó, dù vở kịch tiếp tục cháy vé và nhận được vô số lời khen ngợi từ giới nghệ thuật, khoảng cách giữa hai người lại vô hình trung bị kéo giãn ra.
Trần Dịch bắt đầu chủ động tránh né những cuộc gặp riêng. Trên sân khấu, anh vẫn hoàn thành vai diễn Lâm Trạch một cách xuất thần và trọn vẹn.
Nhưng ngay khi bức màn hạ xuống, anh liền thu dọn đồ đạc trở về căn hộ nhỏ của mình, rũ bỏ hoàn toàn hào quang để trở lại làm một Trần Dịch lặng lẽ. Anh không muốn mình bị nghiện cảm giác ấm áp do vai diễn mang lại, càng sợ hãi việc bản thân chỉ là một "kẻ thế thân" cho nhân vật trong kịch bản của Lục Viễn.
Lục Viễn nhốt mình trong phòng làm việc suốt ba ngày liền. Căn phòng lại chìm trong khói thuốc và những tờ bản thảo bị vò nát văng tung tóe trên sàn.
Lần đầu tiên trong đời, gã biên kịch lừng lẫy phải đối mặt với sự bất lực của ngôn từ. Anh có thể viết ra hàng ngàn lời tỏ tình hoa mỹ cho các nhân vật, nhưng lại không biết cách làm sao để chứng minh tình cảm thật sự của con người mình.
Đêm thứ ba, Lục Viễn cầm theo một tập hồ sơ dày bước đến trước cửa căn hộ của Trần Dịch.
Trần Dịch mở cửa, ngạc nhiên nhìn vị biên kịch trông có phần phờ phạc, đôi mắt trần ngập những tia máu vì thiếu ngủ. Không đợi gia chủ mời, Lục Viễn bước thẳng vào nhà, ném tập hồ sơ lên chiếc bàn gỗ nhỏ.
Lục Viễn giơ bàn tay thon dài lên, tự tay nắm lấy bàn tay thô ráp của Trần Dịch, siết chặt không chút buông lơi.
"Tôi là một kẻ tồi tệ, một kẻ không tin vào tình yêu và luôn dùng kịch bản để trốn tránh thế giới. Nhưng anh đã dùng chính sự dũng cảm của mình để phá hủy lớp vỏ bảo vệ đó."
"Tôi không yêu Lâm Trạch trên sân khấu. Tôi yêu Trần Dịch — gã đàn ông nấu cháo cho tôi lúc nửa đêm, gã đàn ông dám dùng thân mình bảo vệ tôi, và gã đàn ông đang đứng trước mặt tôi lúc này."
Những dòng chữ trên trang kịch bản mờ dần đi trong mắt Trần Dịch. Giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng tràn ra khỏi bờ mi của gã diễn viên.
Sự tự ti, hoài nghi và những bức tường phòng thủ mà anh tự dựng lên hoàn toàn sụp đổ trước lời bộc bạch trần trụi của Lục Viễn.
Trần Dịch buông tập kịch bản xuống bàn, kéo mạnh Lục Viễn vào lòng mình. Anh ôm chặt lấy bờ vai mỏng mảnh của vị biên kịch, tựa đầu vào cổ anh và hít hà mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc.
Không có ánh đèn chiếu sáng, không có tiếng pháo tay của khán giả, cũng không có những câu thoại chuẩn mực. Chỉ có hai nhịp đập trái tim chân thật đang hòa chung một nhịp giữa gian phòng nhỏ ấm áp.