Cơn mưa ngoài hồ đổ xuống mỗi lúc một nặng hạt, đập vào những ô kính vỡ nghe như tiếng hàng ngàn hạt sỏi ném dồn dập vào căn biệt thự. Trong sảnh chính, luồng khí lạnh phả ra từ kẽ nứt trên mảng tường mù khiến ngọn đèn pin trên tay An chập chờn chớp tắt.
Hoàng đứng chôn chân nơi ngưỡng cửa. Ánh mắt hắn chằm chằm nhìn vào dòng chữ khắc dở “CĂN PHÒNG KHÔNG CÓ CỬA RA” vừa lộ ra sau lớp vữa vỡ. Bàn tay hắn siết chặt lấy quai túi xách, cơ mặt co giật nhẹ.
"Anh biết người đã viết dòng chữ này, đúng không?" An bước lại gần, ánh mắt quan sát từng phản ứng nhỏ nhất trên gương mặt Hoàng.
Hoàng hít một hơi sâu, nén lại sự bàng hoàng. Hắn chậm rãi tiến lại gần bức tường, đưa những ngón tay run rẩy chạm vào bờ gạch đỏ thô ráp: "Năm 1974, ông nội tôi không phải là người duy nhất tham gia xây dựng dinh thự này. Ông ấy là chủ đầu tư, nhưng người chủ trì thiết kế... là bà Lam, một nữ kiến trúc sư tài năng được đào tạo tại Pháp. Bà ấy là bạn thân, cũng là người tình bí mật của ông."
An nhướng mày. Dấu vết kiến trúc cổ điển pha lẫn sự phá cách hình học trong dinh thự này giờ đây đã có lời giải thích.
"Bà Lam đột ngột mất tích đúng vào đêm công trình hoàn thành," Hoàng hạ thấp giọng, mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không tối om đằng sau kẽ nứt. "Gia đình bà ấy nói bà ấy đã trốn sang nước ngoài. Ông nội tôi sau đó dời về đây ở, nhưng chỉ chưa đầy một năm sau, ông bắt đầu nhìn thấy những ảo giác, luôn gào khóc rằng có người đang gõ đập đằng sau những bức tường. Cuối cùng, ông phát điên và tự sát trong chính phòng ngủ tầng hai."
"Bà ấy chưa bao giờ rời đi," An thản nhiên tiếp lời, giọng lạnh ngắt. "Bà ấy đã bị chôn sống trong khoảng tường đôi này."
Lời An nói như một bản án tàn nhẫn giội thẳng vào không gian tịch mịch. Hoàng giật mình lùi lại một bước, gương mặt không còn lấy một hạt máu.
"Nhưng tại sao?" An đặt chiếc máy đo trường điện từ lên sập gỗ gần đó. "Một công trình kiến trúc kỳ dị thế này không thể là sự vô tình. Khoảng tường đôi 0,8 m, giếng trời bịt kín, hệ thống hành lang tiêu âm... Tất cả được tính toán chuẩn xác đến từng cen-ti-mét. Đây không phải là một căn nhà, đây là một cỗ máy giam giữ trường khí."
Cô lấy cuốn sổ phác thảo, vẽ nhanh ba đường cắt không gian của dinh thự:
"Anh hãy nhìn xem. Khi giếng trời bị bịt kín, không khí trong nhà bị cưỡng chế lưu thông theo dạng xoắn ốc khép kín. Khoảng tường hẹp nơi bà Lam bị nhốt nằm ngay điểm tụ của các luồng sóng âm từ hồ thổi vào. Khi gió đêm đập vào mảng tường mù, nó biến toàn bộ không gian này thành một chiếc âm thoa khổng lồ phát ra tần số hạ âm 19 Hz."
An nhìn thẳng vào Hoàng: "Nói cách khác, kẻ đã nhốt bà Lam vào đây cũng chính là kẻ bị mắc kẹt trong cỗ máy do chính mình dựng lên. Cơn phát điên của ông nội anh không phải do ma quỷ quật, mà là sự trả giá của đại não trước những tần số âm thanh tàn nhẫn được khuếch đại đêm ngày từ nấm mồ của nạn nhân."
RỐNG!
Một tiếng động đục ngầu đột ngột rống lên từ phía giếng trời!
Không phải tiếng người gào, mà là một luồng áp suất không khí cực lớn tích tụ lâu ngày trong mảng tường mù bị An đập vỡ, đột ngột tràn ra ngoài khi gặp không khí lạnh của cơn mưa. Luồng gió mang theo bụi vữa, mùi ẩm mốc và hương hoa dạ lý hương nồng nặc đến nghẹt thở cuộn xoáy quanh sảnh chính, làm toàn bộ hệ thống cửa sổ tầng hai va đập liên hồi.
XOẢNG! XOẢNG!
Kính vỡ vụn rơi xuống sàn đá như mưa.
Năng lượng cảm xúc tích tụ 50 năm—sự uất hận, hoảng loạn và tuyệt vọng của người bị giam cầm—như một con thú dữ bị phá vỡ xiềng xích, càn quét qua đại não của hai người. Hoàng gào lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngã gục xuống sàn. Hắn bắt đầu nhìn thấy những vệt sáng màu xám đục cuộn tròn quanh trần nhà, biến thành hình bóng một nữ nhân gầy guộc đang bò trườn trên các bức tường.
"An! Cứu tôi! Bà ấy... bà ấy đang đòi mạng tôi!" Hoàng hoảng loạn gào lên, mắt trợn ngược.
An cảm thấy thái dương mình giật liên hồi. Tần số hạ âm cực mạnh khiến thị giác cô mờ đi, lồng ngực thắt lại như có một bàn tay đá siết chặt.
Nhưng An không hoảng loạn. Tư duy logic và sự lạnh lùng của một KTS giúp cô giữ vững phần tỉnh táo cuối cùng.
"Nắm lấy tay tôi!" An hét lớn, lao đến nắm lấy cổ áo Hoàng, kéo xộc hắn dậy. "Đây chỉ là phản ứng cộng hưởng âm thanh! Nhắm mắt lại! Không được nhìn vào các góc tường!"
An rút từ trong túi ra một chiếc đòn bẩy kim loại chuyên dụng dùng cho công trình. Cô không lùi lại phía cửa ra vào như một kẻ sợ hãi. Trái lại, An lao thẳng về phía bức tường giếng trời trung tâm!
"Nếu không khí muốn thoát ra," An nghiến chặt răng, dồn toàn bộ sức lực của cơ thể đập mạnh đầu đòn bẩy vào mảng bê tông bịt kín giếng trời, "Thì ta sẽ mở đường cho nó!"
RẮC!
Mảng vữa hồ mục nát vỡ ra một mảng lớn. An tiếp tục đập đòn thứ hai, thứ ba với sự chuẩn xác và tàn nhẫn của một kẻ làm chủ không gian.
RÙM!
Mảng tường che chắn giếng trời sụp đổ!
Một luồng gió tươi mát từ bão đêm trên cao tức thì xối thẳng từ mái nhà xuống trung tâm sảnh chính. Ánh sáng của những vệt chớp đêm nay quét qua ô cửa kính vỡ, rọi thẳng vào lòng căn nhà.
Ngay lập tức, luồng áp suất tiêu cực đọng lại 50 năm bị xé tan. Tiếng hú hạ âm biến mất như một ảo ảnh. Không khí u uất, ngột ngạt bị luồng gió mưa cuốn sạch.
Sảnh chính trở lại sự im lìm vốn có, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp xuống khoảng giếng trời vừa được khai thông.
Hoàng nằm gạt thở dốc trên sàn đá, mồ hôi ướt đầm đìa, ánh mắt bàng hoàng nhìn lên khoảng giếng trời trống trãi—nơi những giọt nước mưa đang rơi xuống như gột rửa cho toàn bộ dinh thự.
An đứng đó, tà áo bảo hộ màu đen ướt đẫm nước mưa, chiếc đòn bẩy kim loại trên tay vẫn nhỏ từng giọt nước xuống sàn.
Cô nhìn vào khoảng trống giếng trời vừa mở ra. Dưới ánh sáng lập lòe của tia chớp ngoài trời, An nhận ra ở phía dưới chân bức tường mù vừa sụp đổ... hiện ra một bậc thang bê tông nhỏ dẫn sâu xuống lòng đất, bên dưới mặt nước của hồ bơi đã khô cạn từ lâu.
An quay lại nhìn Hoàng, ánh mắt sắc như lưỡi dao: "Bí mật của gia tộc anh không nằm trên mặt đất. Nó nằm ở dưới căn hầm đó. Đi xuống thôi."