Căn biệt điện của Trấn thủ Đại thần Nguyễn Trọng chìm trong một thứ không khí u quạnh đến rợn người. Dù mười mấy chiếc đèn lồng đỏ được treo dọc hành lang, ánh sáng của chúng vẫn không sao xua đi được lớp bóng tối đặc quánh đang phủ lên từng cột gỗ lim khắc rồng.
Quan lại và gia nhân đứng xúm xịt ngoài sân, mặt cắt không còn một hạt máu. Họ thì thầm, đùn đẩy nhau nhưng tuyệt nhiên không một ai dám đặt chân qua ngưỡng cửa phòng ngủ của đại thần.
"Tất cả lui ra ngoài ba mươi thước."
Giọng Mộc Miên vang lên nhẹ nhàng nhưng mang theo một uy lực không thể chối từ. Cô bước qua bậc cửa cao, tà áo đũi đen lướt qua lớp thảm đỏ bọc sương đêm. Lý Tổng quản và vị võ quan liếc nhìn nhau rồi vội vã vẫy tay cho binh lính rút lui, chỉ dám đứng chầu chực ở khoảng sân ngoài.
Căn phòng ngủ rộng lớn được bài trí vô cùng xa hoa: sập gụ tủ chè, bình phong khảm xà cừ tinh xảo, những bức tranh sơn mài mạ vàng óng ánh. Nhưng ngay chính giữa không gian lộng lẫy ấy là một cảnh tượng kinh hoàng.
Đại thần Nguyễn Trọng—một người vốn phương phi, uy nghiêm nay quỳ gục trên sàn đá lạnh. Thân xác ông ta khô quắt lại, làn da xám xịt bọc sát lấy khung xương như thể toàn bộ nước và máu trong cơ thể đã bị rút sạch chỉ trong một đêm. Đôi mắt ông ta mở to trừng trừng nhìn về phía chiếc bình phong, con ngươi giãn rộng trong sự hoảng loạn tột cùng. Đôi bàn tay chắp lại trước ngực trong tư thế cầu xin, hai đầu ngón tay rớm máu vì bấm quá mạnh vào da thịt.
Trước mặt cái xác là một lư hương đồng cổ hình hoa sen. Bên trong, một vệt tro tàn màu xám trắng đã nguội ngắt, và ngay chính giữa lớp tro là gốc của một nén hương cháy dở có màu đỏ sẫm như máu đông.
Mộc Miên chậm rãi tiến lại gần. Cô không hề tỏ ra ghê tởm hay sợ hãi. Nhìn cái xác khô gầy của vị đại thần quyền uy một thời, khóe môi cô chỉ hơi nhếch lên một vệt mỉa mai.
Cô quỳ một gối xuống sàn đá, lấy từ trong chiếc túi vải mang theo một đôi gắp bằng bạc mỏng. Mộc Miên cẩn thận gắp gốc nén Huyết Trầm ra khỏi lư hương, đưa lên gần mũi. Một mùi thơm cực kỳ vi diệu phả ra, vừa có hương ngọt đắng của nhựa gỗ cổ thụ, vừa có vị tanh nồng rất nhẹ của sắt gỉ.
"Đại thần Nguyễn Trọng không chết vì độc dược, cũng chẳng phải do ma quỷ quật," Mộc Miên lên tiếng, giọng nói thong thả vang vọng trong căn phòng trống.
Lý Tổng quản đứng ngoài cửa ngó đầu vào, giọng run run: "Không độc, không ma... vậy lý do gì khiến một đại thần võ biền lại chết trong tư thế thảm hại thế này?"
"Ông ta chết vì sự sợ hãi của chính mình," Mộc Miên đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm lướt qua toàn bộ căn phòng. "Huyết Trầm không phải là chất độc giết người lập tức. Nó là một loại thuật kích thích thần kinh cấp độ cao. Khi khói Huyết Trầm ngấm vào phế quản, nó tác động trực tiếp vào vùng ký ức bị đè nén sâu nhất trong đại não, biến những tội lỗi bị chôn giấu thành ảo giác thị giác và thính giác chân thực đến mức trái tim không chịu nổi mà tự ngừng đập."
Cô đi đến trước bức bình phong khảm xà cừ. Bằng đôi mắt tinh tường của một người làm nghề chế tác thủ công, Mộc Miên nhận ra những vệt xước rất nhỏ trên bề mặt gỗ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào gờ tường đằng sau bức bình phong.
Lạch cạch.
Một ngõ ngách nhỏ bí mật bằng gạch ẩn trong tường nhẹ nhàng mở ra. Bên trong không giấu vàng bạc, mà là hàng chục cuốn sổ ghi chép phong bao, đút lót và... một chiếc hộp gỗ bọc nhung đen nhỏ bằng bàn tay.
Mộc Miên mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một chiếc thẻ bài bằng ngọc ngà bị đập vỡ làm đôi, trên có khắc gia huy của dòng họ Mộc—dòng họ của cô đã bị thảm sát và truy thu tài sản hai mươi năm trước.
Ánh mắt Mộc Miên sa sầm xuống. Lớp băng lạnh trong mắt cô nứt ra, để lộ một ngọn lửa ngầm cuồn cuộn.
Ba vị đại thần đã chết: Thượng thư Bộ Lại, Đề đốc Kinh thành và Trấn thủ Đại thần. Cả ba kẻ này, hai mươi năm trước, chính là những người đã ký vào bản tấu trình vu khống dòng họ Mộc phạm tội phản quốc để chiếm đoạt bí thuật chế tác hương và tài sản gia tộc.
"Ra là vậy..." Mộc Miên thầm thì, khép chiếc hộp lại.
"Cô Mộc! Cô tìm thấy gì sao?" Lý Tổng quản cất tiếng hỏi gấp gáp từ phía cửa.
Mộc Miên thản nhiên nhét chiếc hộp vào trong tay áo, quay người lại. Cô lấy từ trong người ra một chiếc bật lửa bằng đồng và một nén hương nhỏ màu xám nhạt do chính cô tự tay chế tác-nén hương có tên Định Thẩm.
"Lý Tổng quản, vào đây," Mộc Miên ra lệnh.
Lý Tổng quản ngập ngừng, nhìn cái xác khô của Nguyễn Trọng rồi nuốt bọt bước vào.
Mộc Miên châm ngọn lửa vào nén hương Định Thẩm, đặt nó vào lư hương đồng. Làn khói trắng trong vút bay lên, tỏa ra một mùi hương thanh mát như sương sớm trên núi cao. Ngay lập tức, cảm giác ngột ngạt, tanh nồng trong căn phòng biến mất, thay vào đó là một sự minh mẫn đến lạ kỳ.
"Huyết Trầm là loại hương cực hiếm, muốn thắp nó phải có quy trình và thời điểm chính xác," Mộc Miên khoanh tay, nhìn thẳng vào mắt vị quan lớn. "Thủ phạm không thể đứng từ xa mà ném hương vào phòng. Kẻ đó phải là người cực kỳ thân cận, có thể ra vào phòng ngủ của đại thần vào giờ Tý mà không gây nghi ngờ."
Lý Tổng quản giật mình: "Ý cô là... người trong nhà?"
"Hãy gọi tất cả thiếp thất và người hầu thân cận nhất của Nguyễn Trọng vào đây. Ngay bây giờ."
Chỉ mười phút sau, năm người hầu và ba người vợ bé của đại thần quỳ thành một hàng trước mặt Mộc Miên. Làn khói từ nén hương Định Thẩm vẫn lờ đờ bay quanh họ. Loại hương này có một đặc tính: kẻ nào mang tâm trí hoảng loạn, nhịp tim đập bất thường, khói hương khi bay qua sẽ tự động đổi từ màu trắng sang màu xám đục do sự thay đổi của mồ hôi và nhiệt độ cơ thể kẻ đó.
Mộc Miên bước đi chậm rãi qua từng người. Khói hương vẫn trắng trong khi đi qua năm người hầu và hai vị thiếp lớn.
Nhưng khi cô dừng lại trước mặt người thiếp thứ ba—một cô gái trẻ tầm mười tám tuổi, gương mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt luôn dán chặt xuống sàn đá, làn khói trắng đột ngột xoắn lại, biến thành một vệt xám đục nồng nặc mùi mồ hôi cay đắng.
Mộc Miên dừng chân. Cô cúi người, dùng ngón tay nâng cằm người thiếu nữ lên.
"Cánh tay phải của cô," Mộc Miên lạnh giọt cất tiếng, "Có vết bỏng do tàn hương rơi vào, đúng không?"
Thiếu nữ giật thót người, toàn thân run lên như cầy sấy. Cô ta vội vã giấu cánh tay vào trong lớp áo gấm, đôi mắt mở to nhìn Mộc Miên như nhìn một con quỷ có thể nhìn xuyên thấu tâm can.
"Nói," Mộc Miên hạ giọng, mỗi từ như một quả tạ đè lên ngực đối phương. "Ai là người đã đưa nén Huyết Trầm đó cho cô?"