Ánh mắt Mộc Miên tựa như hai lưỡi băng bén ngót đâm thẳng vào tâm trí người thiếp trẻ. Khói hương Định Thẩm xung quanh cô ta chuyển sang màu xám đặc quánh, cuộn tròn lấy bả vai như một chiếc gông xiềng vô hình.
"Nói," Mộc Miên lặp lại, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng lại làm cả căn biệt điện lặng đi. "Ai đã cho cô nén hương đó?"
Thiếu nữ không chịu nổi áp lực tinh thần quá lớn, cô ta ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu khóc nức nở: "Tôi... tôi không biết tên hắn! Hắn đeo mặt nạ đồng... Hắn hứa nếu tôi đặt nén hương này vào lư của Đại thần đúng giờ Tý, hắn sẽ cho tôi liều thuốc giải độc cho mẹ tôi ở quê... Tôi không biết nó làm Đại thần chết! Tôi thề!"
Lý Tổng quản lập tức tuốt kiếm, quát lớn: "Ác phụ! Gan trời! Người đâu, lôi cô ta vào ngục tra tấn cho ta!"
"Đứng yên."
Mộc Miên không cần quay đầu, chỉ giơ một ngón tay lên. Vị quan tổng quản khựng lại, lưỡi kiếm lơ lửng giữa không trung. Khí chất uy nghiêm của nữ nhân áo đen khiến hắn vô thức hạ vũ khí xuống.
"Kẻ đưa hương mang mặt nạ đồng chỉ là một con cờ mượn tay người khác," Mộc Miên thản nhiên rảo bước quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở khung cửa sổ cao hướng về phía phủ Quan Tư Đồ.
"Hắn thừa biết Nguyễn Trọng có tật giấu sổ sách mập mờ trong phòng ngủ. Hắn dùng Huyết Trầm không phải chỉ để giết Nguyễn Trọng, mà là để ép Nguyễn Trọng trong cơn hoảng loạn tự tay mở căn ngõ ngách bí mật này ra."
Lý Tổng quản biến sắc, nhìn về phía mảng tường gạch đang hé mở, nơi Mộc Miên vừa phát hiện ra chứng cứ. Hắn hiểu ra điều gì đó, sống lưng lạnh ngắt: "Ý cô là... hung thủ muốn lấy lại thứ gì đó trong kho bí mật này?"
"Chính xác." Mộc Miên nhếch môi. "Nguyễn Trọng, Thượng thư Bộ Lại và Đề đốc Kinh thành đều giữ những mảnh bằng chứng về một vụ án năm xưa. Kẻ đứng sau muốn diệt khẩu từng người một để phi tang hoàn toàn vết tích."
Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng ngựa phi dồn dập dừng lại ngoài cổng biệt điện. Một toán thị vệ mặc giáp vàng bước vào, dẫn đầu là quan Tư Đồ Trịnh Trạc—người đứng đầu Nội các, nắm giữ thực quyền lớn nhất triều đình hiện tại.
Trịnh Trạc bước vào phòng với dáng vẻ của một kẻ trị vì: râu dài ngang ngực, mắt sắc như diều hâu, thần thái hão huyền và cao ngạo. Hắn nhìn cái xác khô của Nguyễn Trọng, rồi liếc sang Mộc Miên đang đứng điềm nhiên tựa lưng vào cột gỗ lim.
"Mộc tiểu thư," Trịnh Trạc cất giọng trầm ồm, "Nghe nói cô đã tìm ra manh mối vụ án?"
"Báo cáo Tư Đồ đại nhân," Lý Tổng quản vội vã bẩm báo, "Mộc cô nương đã tìm ra kẻ bỏ hương là người thiếp này. Đồng thời... cô ấy còn phát hiện ra căn phòng bí mật sau bình phong."
Ánh mắt Trịnh Trạc lóe lên một tia nguy hiểm cực kỳ nhanh. Hắn bước lại gần Mộc Miên, hạ thấp giọng: "Ồ? Căn phòng bí mật? Bên trong có chứa thứ gì?"
Mộc Miên không tránh né ánh mắt của kẻ quyền lực nhất triều đình. Cô đưa tay vào vạt áo đũi đen, lấy ra những quyển sổ ghi chép phong bao hối lộ dâng lên trước mặt Trịnh Trạc: "Chỉ là một vài sổ sách ô trọc của Trấn thủ Đại thần, thưa đại nhân."
Cô cố tình giữ lại chiếc hộp bọc nhung đen chứa mảnh ngọc ngài dòng họ Mộc sâu trong vạt áo.
Trịnh Trạc cầm lấy tập sổ, lật nhanh vài trang rồi mỉm cười—một nụ cười đầy nham hiểm: "Tốt lắm. Mộc cô nương quả nhiên có tài. Vụ án đến đây có thể khép lại được rồi. Kẻ thủ ác là đứa thiếp thất này và tên đeo mặt nạ đồng đang bị truy nã."
Hắn xoay người, vẫy tay ra hiệu cho thị vệ: "Thu dọn hiện trường. Tịch thu toàn bộ vật chứng trong phòng bí mật đưa về phủ Tư Đồ."
Mộc Miên nhìn hành động đó, khóe môi hiện lên vệt mỉa mai tột cùng. Trịnh Trạc đến đây không phải để phá án, mà là để thu dọn tàn cuộc. Hắn chính là kẻ chủ mưu ban lệnh cho tên mặt nạ đồng dùng Huyết Trầm giết các đại thần để thu hồi lại những bằng chứng tham nhũng và tội ác năm xưa mà những kẻ này dùng để uy hiếp hắn.
"Tư Đồ đại nhân," Mộc Miên thong thả cất tiếng, chặn đứng bước chân của Trịnh Trạc. "Ông có biết vì sao ba vị đại thần kia khi chết đều quỳ về hướng Tây Nam không?"
Trịnh Trạc khựng lại, nhíu mày: "Ý cô là gì?"
"Hướng Tây Nam là hướng tiệm Hương An của tôi, cũng là hướng đặt gia miếu dòng họ Mộc đã bị thiêu rụi 20 năm trước," Mộc Miên tiến lại gần Trịnh Trạc, khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương tro lạnh phát ra từ người cô. "Huyết Trầm không chỉ tác động lên kẻ thắp hương, mà bất kỳ ai từng tham gia vào tội ác liên quan đến ngọn nguồn của nén hương đó... cũng sẽ bị ám ảnh bởi mùi hương này."
Mộc Miên đưa bàn tay mảnh dẻ lên, khẽ vẫy một ngọn khói mỏng về phía Trịnh Trạc.
Vị quan Tư Đồ đột ngột biến sắc. Trong một giây ngắn ngủi, đồng tử hắn co rụt lại. Hắn ngửi thấy một mùi tanh nồng của máu và mùi gỗ trầm cháy dở—mùi hương mà 20 năm trước hắn đã ngửi thấy khi châm lửa đốt cháy dinh thự dòng họ Mộc.
Trịnh Trạc lùi lại một bước, tay vô thức siết chặt lấy chuôi kiếm ở thắt lưng, ánh mắt nhìn Mộc Miên tràn ngập sự sát khí và kinh hãi: "Cô... cô dám đe dọa bản quan?"
"Tôi nào dám," Mộc Miên cúi đầu mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo như sương đêm. "Tôi chỉ muốn nhắc đại nhân: Nén Huyết Trầm thứ tư... đã được châm lên rồi. Và người quỳ xuống tiếp theo, có lẽ không còn là một Trấn thủ Đại thần nữa đâu."
Trịnh Trạc trừng mắt nhìn cô, lồng ngực phập phồng vì tức giận nhưng không thể ra lệnh bắt cô ngay tại đây mà không làm dấy lên sự nghi ngờ của bàn dân thiên hạ. Hắn hầm hừ quay lưng bước đi: "Rút quân!"
Khi toán thị vệ và Trịnh Trạc rời đi, Lý Tổng quản lo lắng thì thầm: "Mộc cô nương, cô chọc giận Quan Tư Đồ rồi! Hắn sẽ không để cô sống yên đâu!"
Mộc Miên quay người bước ra khỏi biệt điện, tà áo đen lướt nhẹ trên sân đá.
"Kẻ sợ hãi không phải là tôi," Mộc Miên ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm thăm thẳm. "Bàn cờ này, từ lúc nén Huyết Trầm đầu tiên cháy lên, quân cờ đã đổi chủ rồi."