
Tác giả: Thẩm Liễu Liễu
Tiếng còi tàu hú vang một hồi dài xé tan bầu không khí oi nồng của buổi sáng hạ tại cảng biển Nam Hải.
Chiếc xe bán tải màu đỏ dừng lại trước cổng xưởng đóng tàu số 3, cày lên một vệt bụi mờ.
Chu Ninh bước xuống xe, nheo mắt nhìn vòm mái tôn khổng lồ cao hàng chục mét đang nuốt chửng những con tàu tải trọng hàng nghìn tấn.
Cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jeans ôm sát và đi đôi bốt cổ ngắn dính chút bụi đường.
Gương mặt nhỏ nhắn, khả ái không chút phấn son cầu kỳ nhưng tỏa ra sự rạng rỡ, tràn đầy năng lượng.
Chu Ninh nhanh chóng gài chiếc micro cài áo, bật chiếc máy quay hành trình gắn trên ngực và cầm gậy selfie bắt đầu buổi livestream.
"Chào mọi người trên kênh 'Ninh Ninh Trải Nghiệm'!" Chu Ninh nở nụ cười tươi tắn trước ống kính.
"Hôm nay chúng ta đang có mặt tại xưởng đóng tàu biển Nam Hải. Đây là nơi thực hiện thử thách khắc nghiệt nhất mà các bạn đã bình chọn tuần trước. Hãy cùng xem một streamer nhỏ bé như tôi có thể sống sót qua 24 giờ làm thợ đóng tàu không nhé!"
Hàng nghìn lượt bình luận và quà tặng lập tức nhảy liên tục trên màn hình điện thoại.
Tuy nhiên, sự hào hứng của Chu Ninh nhanh chóng bị dội một gáo nước lạnh.
Một người đàn ông cao lớn bước ra từ nhà điều hành, khoác trên mình bộ đồ bảo hộ màu xanh thẫm dính đầy vệt dầu mỡ khô và bụi thép.
Đó là Lục Tiêu.
Anh sở hữu chiều cao vượt trội trên một mét tám lăm, bờ vai rộng vững chãi và nước da rám nắng khỏe khoắn.
Gương mặt anh góc cạnh như được tạc bằng đá granite, đôi mắt sâu thẫm ẩn sau chiếc mũ bảo hộ màu vàng kim tỏa ra sự lạnh lẽo, nghiêm nghị đến đáng sợ.
Lục Tiêu khoanh tay trước ngực, ánh mắt coi thường quét qua chiếc máy quay và thân hình mảnh khảnh của Chu Ninh.
"Cô là người của bên công ty truyền thông đăng ký trải nghiệm công việc?"
Giọng nói của Lục Tiêu trầm thấp, vang gắt như tiếng hai miếng thép va vào nhau.
"Vâng chào anh, tôi là Chu Ninh!" Cô lịch sự giơ tay ra.
"Rất mong được anh giúp đỡ trong ngày hôm nay."
Lục Tiêu hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của cô.
Anh rút trong túi ra một tấm thẻ bảo hộ, ném nhẹ lên chiếc bàn gỗ tạm gần đó.
"Xưởng đóng tàu không phải là sân khấu cho cô diễn trò nhảy múa lấy tim."
Lục Tiêu đằn từng tiếng, ánh mắt rực lên sự cảnh cáo.
"Ở đây có máy cắt hàng ngàn độ, có mảng thép nặng hàng tấn có thể nghiền nát người trong một giây. Nếu cô chỉ đến để quay vài cái video sống ảo rồi khóc lóc đòi về, tôi khuyên cô nên lên xe quay lại thành phố ngay lập tức."
Sự thẳng thừng và thái độ coi thường của Lục Tiêu khiến kênh chat của Chu Ninh bùng nổ sóng gió.
Nhiều khán giả bắt đầu để lại những bình luận thông cảm, thậm chí khuyên cô nên từ bỏ vì vị kỹ sư này quá khó tính.
Tuy nhiên, Chu Ninh không hề tỏ ra nao núng hay giận dỗi.
Cô thu tay lại, nở một nụ cười thách thức, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh băng của Lục Tiêu.
"Kỹ sư Lục, tôi đến đây bằng bản hợp đồng trải nghiệm hợp pháp do Ban giám đốc xưởng phê duyệt."
Chu Ninh tự tay nhặt tấm thẻ bảo hộ lên, đeo vào cổ.
"Tôi không cần anh xem tôi là nữ giới hay người nổi tiếng. Hãy đối xử với tôi như một thợ học việc bình thường nhất. Nếu tôi bỏ cuộc giữa chừng, tôi sẽ lập tức xóa kênh livestream này."
Lục Tiêu nheo mắt nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt.
Sự kiên cường ngầm ẩn sau vẻ ngoài ngọt ngào của cô làm anh thoáng giật mình, nhưng sự định kiến trong anh vẫn quá lớn.
Anh nhếch môi nở một nụ cười giễu cợt:
"Tốt lắm. Hy vọng lời nói của cô cứng cỏi bằng phân nửa những khối thép ở đây. Đi theo tôi!"
Lục Tiêu quay người bước đi phăm phăm về phía kho vật liệu nặng.
Chu Ninh nhanh chóng chỉnh lại góc máy, xách chiếc túi dụng cụ cá nhân và sải bước đuổi theo bóng lưng đồ sộ của chàng kỹ sư trưởng, chính thức bước vào thử thách giông bão.