Tiếng quạt thông gió công nghiệp gầm rú như gã khổng lồ nổi giận bên trong thân tàu container tải trọng năm mươi nghìn tấn.
Càng đi sâu vào lòng con tàu đang trong giai đoạn hoàn thiện, không khí càng trở nên đặc quánh, nồng nặc mùi hắc của sơn chống rỉ và mùi dầu máy bám chặt vào từng thớ không khí.
Nhiệt độ bên trong khối thép kín này vào giữa trưa hè có thể dễ dàng vượt ngưỡng bốn mươi lăm độ C.
Lục Tiêu bước đi phăm phăm trên những bậc thang sắt dựng đứng, bước chân anh thản nhiên, dằn dặn như thể đây là khoảng sân sau nhà mình.
Anh dừng lại trước một khoang đáy hẹp, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, chỉ có vài bóng đèn sợi đốt treo lủng lăng tỏa ra ánh vàng vọt, tù túng.
"Thử thách đầu tiên cho cô," Lục Tiêu xoay người lại, thân hình cao lớn che khuất nửa ngọn đèn, tạo thành một bóng đen đè nén lên Chu Ninh.
Anh chỉ tay vào vách thép chao ôi những vết xỉ hàn màu xám xịt, gồ gề như những vết sẹo gớm ghiếc.
"Dùng búa gõ xỉ và bàn chải sắt làm sạch toàn bộ mảng vách này. Phải gõ sạch từng nốt sần để thợ sơn phủ lớp chống ăn mòn. Nếu còn sót một vết xỉ nhỏ, lớp sơn sẽ bong tróc sau ba tháng ra biển, và con tàu này sẽ bị ăn mòn từ bên trong."
Lục Tiêu cúi xuống nhặt chiếc búa gõ xỉ nặng gần hai ki-lô-gam cùng chiếc bàn chải thép đưa cho cô.
Anh nghiêng đầu, đôi mắt sắc lẹm đong đầy sự dò xét:
"Công việc này cần sức lực, sự kiên nhẫn và không có góc quay nào đẹp đẽ cho cái máy quay của cô đâu. Muốn rút lui thì nói ngay, tôi cho người đưa cô ra ngoài."
Chu Ninh nhìn chiếc búa sắt thô ráp trong tay, rồi lại nhìn mảng vách thép rộng hàng chục mét vuông.
Lòng bàn tay cô vốn mềm mại, chưa từng chạm vào những dụng cụ nặng nề thế này.
Thế nhưng, nhìn ánh mắt coi thường trần trụi của Lục Tiêu, ngọn lửa kiêu hãnh trong lòng cô bùng cháy dữ dội.
"Cảm ơn Kỹ sư Lục đã nhắc nhở. Tôi bắt đầu ngay đây."
Thế nhưng, Lục Tiêu đã hoàn toàn đánh giá thấp Chu Ninh.
Ngay khi bóng lưng của anh biến mất sau rãnh cabin, Chu Ninh đã đeo găng tay bảo hộ dày cộp, nâng búa lên và giáng mạnh đòn đầu tiên vào vách thép.
Chát! Chát! Chát!
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói óc trong không gian kín, dội ngược lại màng nhĩ đau nhức.
Những mảnh xỉ hàn sắc nhọn văng ra tứ tung, bám vào quần áo, bắn cả vào mặt cô.
Chỉ sau mười phút, mồ hôi đã tuôn ra như mưa, làm ướt đẫm mái tóc ngắn dính chặt vào trán và lưng áo bảo hộ của Chu Ninh.
Nhiệt độ oi nồng khiến từng nhịp thở của cô trở nên nặng nề, lồng ngực phập phồng đau nhức vì hít phải không khí nóng nực.
Lực dằn từ chiếc búa sắt xốc ngược lên cổ tay, chạy dọc theo cánh tay nhỏ bé của cô.
Sau một tiếng đồng hồ đập liên tục không nghỉ, đôi bàn tay đeo găng của Chu Ninh bắt đầu run rẩy dữ dội.
Cô cởi găng tay ra để kiểm tra: hai lòng bàn tay trắng mịn đã nổi lên những mụn nước đỏ rực, có chỗ đã trợt da, máu tươi rỉ ra rát xé ruột gan.
Trên kênh livestream, lượt người xem trực tiếp đã tăng vọt lên con số kỷ lục — hơn năm mươi nghìn người đang chứng kiến cảnh tượng này.
Khán giả không còn thấy một nữ streamer ngọt ngào hay diễn trò, mà trước mắt họ là một cô gái mài dũa sự kiên cường giữa gập gềnh sắt thép.
"Trời ơi, Ninh Ninh ngưng lại đi! Cổ tay em sắp gãy rồi kìa!"*
"Cái ông kỹ sư đó cố tình hành hạ người ta đúng không? Bào sức như vậy làm sao chịu nổi!"*
"Xem mà xót xa quá, máu chảy ra rồi kìa Ninh ơi..."*
Những lời bình luận lo lắng nhảy liên tục trên màn hình điện thoại, nhưng Chu Ninh chỉ mỉm cười mệt mỏi với máy quay.
Cô cắn chặt môi, nhặt chiếc băng gạc cá nhân trong túi ra quấn tạm quanh lòng bàn tay, đeo găng vào và tiếp tục cầm búa.
Đến giờ cơm trưa, Lục Tiêu quay lại khoang đáy với ý định nhận lời xin hàng của Chu Ninh để tống cô về.
Thế nhưng, bước chân anh hoàn toàn khựng lại ngay ở cửa khoang.
Mảng vách thép rộng lớn gồ gề ban sáng giờ đây đã sáng bóng, nhẵn mịn không còn một vệt xỉ nhỏ.
Và giữa không gian ngột ngạt ấy, Chu Ninh đang mệt đến mức tựa lưng vào vách thép thiếp đi.
Chiếc búa sắt vẫn được cô siết chặt trong tay.
Mái tóc cô bết dính mồ hôi, gương mặt lem luốc những vệt bụi than đen đúa, nhưng đôi môi mỏng vẫn cắn chặt tỏ vẻ không chịu khuất phục.
Lục Tiêu chậm rãi tiến lại gần.
Ánh mắt anh vô tình rơi vào lòng bàn tay dính máu đang quấn băng gạc xộc xệch của cô.
Trái tim sắt đá của vị kỹ sư trưởng bất giác nhói lên một nhịp lạ kỳ.
Anh cúi xuống, nhặt chiếc máy quay đang sắp hết pin của cô lên, nhìn thấy hàng ngàn bình luận xót xa của khán giả.
Lần đầu tiên trong đời, Lục Tiêu nhận ra mình đã sai.
Cô gái này không hề đến đây làm màu.
Sự kiên trì trần trụi và ngông cuồng của cô còn sắt đá hơn cả những khối thép mà anh vẫn gọt đẽo mỗi ngày.
Lục Tiêu cởi chiếc áo khoác bảo hộ thấm đượm mùi hương gỗ tuyết tùng và mùi dầu máy của mình, nhẹ nhàng đắp lên thân hình mảnh khảnh đang run nhẹ vì kiệt sức của Chu Ninh.
Anh ngồi xuống bên cạnh cô trong khoang tàu tối om, lặng lẽ lấy trong hộp dụng cụ ra một chai nước điện giải và một tuýp thuốc trị bỏng, kiên nhẫn ngồi đợi cô tỉnh giấc.