* "Đồng ý đi! Đồng ý cho Sếp Lục của chúng tôi nhờ với!"*
* "Nhận lời đi cô Ninh ơi! Kỹ sư trưởng của chúng tôi chờ ngày này lâu lắm rồi!"*
Chu Ninh không thể kìm nén được những giọt nước mắt hạnh phúc.
Cô bật khóc, nhưng môi lại nở một nụ cười rạng rỡ nhất đời mình.
Cô vươn tay ra, để Lục Tiêu chậm rãi đeo chiếc nhẫn titan vào ngón tay đeo nhẫn của mình.
"Em đồng ý!" Chu Ninh nhón chân, ôm chầm lấy cổ anh.
Lục Tiêu nhấc bổng thân hình nhỏ bé của cô lên, xoay một vòng ngay trên thảm đỏ trong tiếng pháo hoa giấy nổ tung rợp trời.
Anh nắm tay cô, cùng cô bước lên bục cao nhất của đà nâng, hai người cùng nhau đập mạnh chai rượu champagne vào mũi tàu "Nam Hải 01".
*SẠC!*
Rượu champagne bắn tung tóe dưới ánh nắng hạ rực rỡ.
Tiếng còi tàu hú lên ba hồi dài vang dội cả vùng trời cảng biển.
Con tàu khổng lồ chậm rãi trượt trên đà nâng, lao mình xuống mặt biển bao la, tạo nên những vầng sóng trắng xóa rực rỡ.
Giữa tiếng reo hò dậy sóng của hàng ngàn con người, giữa đại dương mênh mông và những khối thép kiêu hãnh, Lục Tiêu cúi xuống trao cho Chu Ninh một nụ hôn nồng nàn, đánh dấu sự bắt đầu của một hải trình hạnh phúc vĩnh cửu.
---
### CHƯƠNG NGOẠI TRUYỆN 1: BÁNH RĂNG VÀ MÁY QUAY
Ba tháng sau ngày hạ thủy tàu Nam Hải 01, cuộc sống của cặp đôi "Sắt Thép và Ống Kính" có những xáo trộn đầy thú vị.
Chu Ninh chuyển một phần thiết bị quay phim về căn hộ chung cư nhìn ra cảng biển của Lục Tiêu.
Căn nhà vốn dĩ khô khốc với tông màu xám xịt, chỉ toàn sách kỹ thuật và mô hình tàu thủy, giờ đây ngập tràn sắc màu: những chậu cây xanh nhỏ bên bậu cửa sổ, cặp ly đôi màu pastel và chiếc ghế bành bọc vải nhung mềm mại mà Chu Ninh vô cùng yêu thích.
Sáng thứ Bảy, nắng thu chiếu qua khung cửa kính lớn, hắt lên chiếc bàn làm việc chất đầy bản vẽ của Lục Tiêu.
Lục Tiêu đeo kính gọng đen — diện mạo hiếm hoi chỉ xuất hiện khi anh nghiên cứu tài liệu chuyên sâu — đang tập trung cao độ vào bản thiết kế hệ thống động cơ lai điện thế hệ mới.
Phía đối diện, Chu Ninh đang ngồi dựng video cho tập mới nhất của kênh.
"Lục kỹ sư," Chu Ninh gõ nhẹ đầu bút cảm ứng lên mép máy tính của anh, mắt nheo lại trêu chọc.
"Khán giả trên kênh của em đang đòi 'đình công' đấy."
Lục Tiêu không ngẩng đầu, tay vẫn lướt thước kẹp trên bản vẽ: "Tại sao?"
"Họ bảo em giấu anh kỹ quá. Mấy tập gần đây toàn quay nghề thủ công, không có bóng dáng chàng kỹ sư lạnh lùng che chắn giàn giáo nữa, lượt bình luận toàn hỏi 'Sếp Lục đâu rồi'."
Lục Tiêu dừng tay, tháo kính đặt xuống bàn.
Anh rướn người về phía trước, bàn tay lớn vươn qua khoảng cách giữa hai chiếc máy tính, nắm lấy cằm Chu Ninh kéo lại gần, trao một nụ hôn phớt lên môi cô.
"Nói với họ là sếp Lục của họ bận làm người mẫu riêng cho em rồi," giọng anh trầm khàn, đôi mắt ẩn sau lớp lông mi dày đong đầy sự nuông chiều.
Chu Ninh bật cười, gò má ửng hồng.
Cô mở một thư mục ẩn trên máy tính, quay màn hình về phía anh.
Đó là một đoạn video ngắn cô lén quay lại tuần trước: Lục Tiêu trong bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh đen, đeo apron hình mèo con (do cô bắt đeo) đang tỉ mỉ đứng lật từng miếng bít tết trong bếp với sự chính xác tuyệt đối như đang đo độ dày vách tàu.
"Anh xem đi, tập Vlog 'Một ngày làm bếp của kỹ sư trưởng' này mà đăng lên thì chắc chắn leo thẳng top trending!"
Lục Tiêu nhìn hình ảnh mình trong chiếc apron thêu hình mèo, khóe môi giật giật.
Gã kỹ sư trưởng uy nghiêm của xưởng Nam Hải, người từng khiến hàng trăm công nhân nơm nớp sợ hãi mỗi khi kiểm tra công trình, giờ đây hoàn toàn bất lực trước sự láu cá của cô bạn gái nhỏ.
"Thu hồi video đó ngay," Lục Tiêu hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ngập tràn nụ cười.
"Nếu để đám thợ hàn ở xưởng thấy được, uy danh của anh tiêu tùng."
"Không thu!" Chu Ninh nhún vai, nháy mắt thách thức.
"Trừ khi anh chấp nhận làm nhân vật khách mời cho tập livestream kỷ niệm một triệu sub tối nay."
Lục Tiêu thở dài gật đầu, nhưng ánh mắt lại tối sầm lại đầy nguy hiểm.
Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, nhấc bổng Chu Ninh ra khỏi chiếc ghế xoay rồi bế gọn cô vào lòng.
"Được thôi, nhưng trước khi livestream..." Lục Tiêu cúi đầu, vùi mặt vào gáy cô, hít hà mùi hương hoa nhài dịu ngọt trên làn da mềm mại.
"... Em phải trả tiền thù lao cho người mẫu trước đã."
Chu Ninh chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế bổng tiến về phía phòng ngủ.
Tiếng cười rúc rích của cô hòa cùng tiếng sóng biển rì rào ngoài ban công, viết tiếp những nốt nhạc ngọt ngào cho bản tình ca của họ.
---
Một năm sau...
Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Xưởng đóng tàu Nam Hải được tổ chức hoành tráng ngay tại bến cảng chính.
Hôm nay không chỉ là ngày hội của xưởng, mà còn là ngày hạ thủy tàu "Nam Hải 02" — con tàu chở khách siêu tốc chạy bằng năng lượng xanh đầu tiên do chính Lục Tiêu làm tổng trình sư thiết kế.
Sự kiện thu hút hàng trăm quan khách và các đơn vị truyền thông lớn.
Nhưng điều đặc biệt nhất nằm ở vị trí VIP ngay hàng ghế đầu: Chu Ninh mặc một chiếc váy bầu màu kem nhẹ nhàng, tay vỗ nhẹ lên phần bụng đã lùm lùm sau năm tháng thai kỳ.
Dù đang mang thai, thần thái của cô vẫn vô cùng rạng rỡ.
Kênh streamer của cô giờ đây đã chuyển hướng sang chia sẻ về hành trình cân bằng giữa công việc sáng tạo và cuộc sống gia đình, trở thành nguồn cảm hứng cho hàng triệu người trẻ.
Trên bục phát biểu, Lục Tiêu khoác lên mình bộ lễ phục chỉnh tề.
Khi bài phát biểu về thành tựu kỹ thuật kết thúc, anh không vội bước xuống mà hướng ánh mắt về phía Chu Ninh.
"Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến hai người đặc biệt nhất cuộc đời tôi," Lục Tiêu cất giọng, âm điệu qua micro đi vào lòng người.
"Người đã dạy tôi biết rằng, một con tàu dù vững chắc đến đâu cũng cần một bến đỗ bình yên để trở về. Và mớ sắt thép khô khan này chỉ thực sự có sức sống khi nó mang theo tình yêu thương."
Anh bước xuống bục, tiến lại gần, dịu dàng quỳ một chân xuống trước chiếc ghế của Chu Ninh dưới sự reo hò của toàn bộ công nhân xưởng tàu.
Lục Tiêu ghé tai sát vào bụng cô, lắng nghe nhịp đạp nhẹ nhàng của mầm sống nhỏ bên trong, rồi ngẩng đầu nhìn cô với đôi mắt ngập tràn hạnh phúc.
"Cảm ơn em đã đến, gọt giũa gã thợ sắt này thành một người cha, một người chồng."
Chu Ninh đan ngón tay mình vào mái tóc ngắn thô ráp của anh, giọt nước mắt hạnh phúc đọng lại nơi khóe mắt.
Ngoài xa, con tàu Nam Hải 02 rúc lên một hồi còi vang dội, rẽ sóng lao ra biển lớn dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa hè.
Sóng biển vẫn vỗ về bờ cát, những khối thép vẫn rực lửa trong xưởng máy, và câu chuyện tình yêu của chàng kỹ sư cùng cô streamer vẫn tiếp tục được viết tiếp — bền bỉ, kiên cường và vĩnh cửu như chính những con tàu ra khơi.