"Còn việc cứu cô ấy là quyết định cá nhân của tôi. Nếu ban giám đốc muốn phạt, hãy trừ vào lương và cổ phần của tôi. Nhưng tuyệt đối không được bôi nhọ danh dự của cô ấy."
"Cậu... Cậu bị cô ta bùa mê thuốc hại rồi đúng không?!" Tổng Giám đốc tức đến mức chỉ tay vào mặt anh.
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra.
Chu Ninh bước vào.
Cô mặc một bộ suit công sở màu xám ghi thanh lịch, mái tóc ngắn được chải chuốt gọn gàng, thần thái hoàn toàn thay đổi — không còn là cô gái lem luốc ở xưởng tàu, mà là một nhà sáng tạo nội dung chuyên nghiệp và vô cùng sắc sảo.
Trên tay cô là một chiếc USB và tệp hồ sơ dày cộp.
"Chào Tổng Giám đốc. Tôi là Chu Ninh." Cô bước lại gần bàn làm việc, tự tin đặt tệp hồ sơ xuống.
"Tôi đến đây không phải để xin lỗi, mà là để cung cấp toàn bộ dữ liệu gốc."
Chu Ninh cắm USB vào máy tính trên bàn, bật màn hình lớn lên.
"Đây là toàn bộ file quay chưa qua chỉnh sửa từ ba góc máy khác nhau trong suốt 24 giờ qua. Nó ghi lại chi tiết quy trình làm việc nghiêm ngặt của Kỹ sư Lục, cũng như toàn bộ kiểm định an toàn của xưởng trước khi sự cố xảy ra."
Cô xoay người lại, ánh mắt rực sáng nhìn thẳng vào vị Tổng Giám đốc:
"Trong vòng hai tiếng nữa, tôi sẽ phát sóng một buổi livestream đặc biệt ngay tại đà nâng số 2. Tôi sẽ dùng kênh cá nhân có hơn ba triệu người theo dõi của mình để làm rõ sự thật, minh oan cho Kỹ sư Lục và chứng minh cho cả nước thấy: Xưởng Nam Hải là nơi tạo ra những con tàu an toàn nhất Việt Nam!"
Lục Tiêu nhìn bóng lưng mảnh khảnh nhưng tràn đầy sức mạnh của cô gái bên cạnh mình.
Anh bước tiến một bước, đứng sóng đôi cùng cô trước mặt lãnh đạo:
"Tôi sẽ tham gia buổi livestream đó cùng cô ấy."
Chiều hôm đó, buổi livestream "Sự Thật Đằng Sau Khối Thép" được phát sóng trực tiếp từ cabin chính của con tàu 50.000 tấn.
Chu Ninh không giấu giếm bất kỳ điều gì.
Cô đưa ống kính quay cận cảnh những vết tróc da trên lòng bàn tay mình, quay lại mảng vách thép được gõ nhẵn bóng, và cuối cùng dừng lại ở bờ vai đang quấn gạc của Lục Tiêu.
Sự chân thành, những bằng chứng kỹ thuật không thể chối cãi cùng phong thái điềm tĩnh của hai người đã hoàn toàn đảo ngược dòng dư luận.
Hàng trăm nghìn khán giả chuyển từ nghi ngờ sang nể phục sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm của những người thợ đóng tàu.
Giá trị cổ phiếu và uy tín của xưởng Nam Hải tăng vọt chưa từng có.
Đêm đó, khi mọi ồn ào truyền thông lắng xuống, xưởng tàu trở lại với sự tĩnh lặng vốn có.
Lục Tiêu dẫn Chu Ninh lên vị trí cao nhất của con tàu — đài chỉ huy tầng năm.
Từ đây, cả vùng biển đêm đen thẫm lấp lánh hàng ngàn ánh đèn từ các con tàu neo đậu xa xa thu trọn vào tầm mắt.
Gió biển thổi tung mái tóc Chu Ninh.
Lục Tiêu đứng sau lưng cô, cẩn thận dùng chiếc tay không bị thương vòng qua eo cô, kéo cô tựa vào lồng ngực ấm áp của mình.
"Cảm ơn cô, Ninh Ninh." Lục Tiêu thì thầm bên tai cô.
"Anh lại gọi sai rồi." Chu Ninh xoay người lại trong vòng tay anh, hai tay quàng qua cổ anh, mỉm cười tinh nghịch.
"Nội dung 'Một ngày làm nghề' của tôi đã kết thúc từ chiều nay rồi. Bây giờ tôi không còn là người trải nghiệm nữa."
"Vậy cô là ai?" Lục Tiêu nheo mắt, ánh nhìn đong đầy tình yêu thương.
Chu Ninh kiễng chân, ghé sát vào tai anh thì thầm:
"Tôi là người phụ nữ của kỹ sư trưởng xưởng Nam Hải."
Lục Tiêu bật cười — một tiếng cười sảng khoái, tự do vang vọng giữa biển đêm.
Anh cúi đầu, siết chặt cô vào lòng và trao cho cô một nụ hôn nồng cháy, đắm đuối dưới bầu trời ngập tràn ánh sao.