Khi Lục Trác trở lại Lãnh Cung, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn vượt xa tầm kiểm soát của hắn.
Sân Lãnh Cung giờ đây chẳng khác nào một hội chợ triển lãm hiện đại. Tô An An đã cho dựng thêm ba chiếc lều cắm trại khổng lồ.
Xung quanh là các phi tần nương nương vốn nổi tiếng đoan trang, kiều diễm nay lại mặc những bộ quần áo thun thể thao rộng rãi (do Tô An An order từ Shopee về), ngồi thành từng tốp vô cùng nhộn nhịp.
Hiền phi nương nương đang đeo tai nghe chống ồn, say sưa chơi game xếp hình trên chiếc máy chơi game cầm tay; Đức phi thì đang cùng Tiêu Nhàn phi đắp mặt nạ đất sét, vừa soi gương vừa khen da mặt căng bóng; còn các tiệp dư, quý nhân khác thì xúm chụm quanh một chiếc bàn tròn, vừa uống trà sữa chân trâu vừa ăn lẩu tự sôi cay nồng!
"Chốt đơn! Chốt đơn chị em ơi!" Tiếng Tô An An vang lên lảnh lót giữa sân.
Cô đang đứng trên một chiếc bục gỗ, tay cầm micro, xung quanh là hàng đống thỏi vàng, trâm ngọc và châu báu xếp cao như núi: "Hôm nay chúng ta có combo 'Xóa tan thâm quầng mắt + Trà giảm cân thần tốc' giá chỉ 5 lượng vàng! Phi tần nào chốt đơn nhanh tay chuyển khoản vàng cho thủ quỹ Tiêu Nhàn phi nhé!"
"Ta chốt một bộ!" Đức phi giơ cao thỏi vàng. "Ta chốt hai bộ! Thêm cho ta một ly trà sữa ít đường nhiều chân trâu nữa!" Hiền phi tranh giành.
Lục Trác đứng ở cổng, chứng kiến cảnh tượng chốn hậu cung nghiêm trang của mình bị biến thành cái chợ đầu mối chốt đơn, ngực hắn phập phồng vì tức giận.
"TẤT CẢ ĐỨNG YÊN CHO TRẪM!" Lục Trác gầm lên một tiếng như tơ hồng rống.
Âm thanh uy nghiêm vang vọng khắp không gian khiến toàn bộ sân Lãnh Cung lập tức chìm vào khoảng không im lặng. Các phi tần nhìn thấy Hoàng đế giá lâm thì giật bắn mình, vội vàng buông ly trà sữa, bỏ máy chơi game xuống rồi quỳ rạp dưới đất: "Bệ... Bệ hạ giá lâm!"
Tô An An đặt micro xuống, nở nụ cười thương hiệu: "Ôi, Bệ hạ lại ghé thăm ạ? Lần này Bệ hạ đến chốt đơn hay muốn đày thêm ai vào Lãnh Cung thế ạ? Hiện tại Lãnh Cung của thần thiếp đã hết lều trống rồi, nếu Bệ hạ muốn đày ai vào nữa thì phải chờ thần thiếp order thêm lều mới đấy nhé!"
Không khí trong Lãnh Cung tức khắc trở nên căng thẳng như dây đàn. Các phi tần quỳ dưới đất đều run rẩy, lo sợ cho số phận của Tô An An.
Thế nhưng, Tô An An không hề nao núng. Cô nhẹ nhàng xua tay ra hiệu cho camera điện thoại tạm thời tắt livestream. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ thẫm đầy sát khí của Lục Trác, cất giọng bình tĩnh nhưng vô cùng sắc bén:
"Bệ hạ nói thần thiếp làm mất thể thống? Vậy thần thiếp xin hỏi Bệ hạ, cái gọi là 'thể thống' trong hậu cung của Bệ hạ là gì?"
Lục Trác nhíu mày: "Là sự nghiêm cẩn, trật tự, là phi tần phải biết giữ gìn công đức, hầu hạ quân vương!"
"Công đức? Hầu hạ quân vương?" Tô An An bật cười nhàn nhạt. "Bệ hạ có biết trước khi thần thiếp biến nơi này thành 'chợ chốt đơn', hậu cung của Bệ hạ sống thế nào không? Hằng ngày họ phải hãm hại lẫn nhau, dùng mưu hèn kế bẩn hạ độc vào chén canh, bỏ kim vào y phục, vu khống hạ bệ nhau chỉ để giành lấy một ánh nhìn của Bệ hạ!"
Cô chỉ tay về phía các phi tần đang quỳ dưới đất: "Bệ hạ nhìn xem! Nhàn phi bị vu khống làm chết chim yến, Đức phi bị gài bẫy ghen ghét, thần thiếp thì bị Hoàng Quý phi đổ thừa hạ độc vào canh sâm. Tất cả chúng thần đều là nạn nhân của sự ganh đua tàn khốc đó! Nhưng từ khi đến đây, họ được ăn ngon, được ca hát, được sống là chính mình mà không cần phải đề phòng ai bỏ độc vào thức ăn nữa. Nơi này là Lãnh Cung, nhưng lại là nơi ấm áp và an toàn nhất Tử Cấm Thành này!"
Những lời nói của Tô An An như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lục Trác.
Các phi tần quỳ dưới đất nghe vậy thì rơm rớm nước mắt. Đúng vậy, ở Lãnh Cung tuy mang danh bị thất sủng, nhưng họ lại tìm thấy niềm vui thật sự, không còn phải ngày đêm sống trong nơm nớp sợ hãi chốn hậu cung đầy cạm bẫy.
Lục Trác đứng ngẩn ngơ. Hắn là một vị vua thông minh, làm sao không biết những cuộc đấu đá ngầm chốn hậu cung? Chỉ là hắn luôn coi đó là chuyện hiển nhiên của phụ nữ. Nhưng hôm nay, những lời nói thẳng thắn của Tô An An đã đánh thức một góc sâu thẫm trong lòng hắn.
"Hơn nữa..." Tô An An tiến lại gần Lục Trác, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe. "Bệ hạ có thật sự tin rằng thần thiếp đã hạ độc vào chén canh sâm của Hoàng Quý phi hôm đó không?"
Lục Trác nheo mắt: "Ý ngươi là sao?"
Tô An An rút chiếc điện thoại ra, mở một đoạn video đã được cô âm thầm ghi lại nhờ ứng dụng phục hồi camera an ninh (qua dữ liệu vệ tinh sóng 5G hiện đại chiếu lại khung cảnh hôm xảy ra sự việc). Màn hình điện thoại hiển thị rõ mùng một cảnh Hoàng Quý phi tự tay lén đổ chén canh sâm xuống đất, rồi tự rạch tay mình vu khống cho An Tiệp dư!
Lục Trác trợn tròn mắt nhìn đoạn video sắc nét đến từng chi tiết trên màn hình. Gương mặt hắn lập tức sa sầm, sát khí trào dâng: "Ả ta... dám qua mặt trẫm?!"
"Hoàng Quý phi dùng mưu hèn kế bẩn để hại thần thiếp, Bệ hạ không tra xét đã tống thần thiếp vào Lãnh Cung." Tô An An cất điện thoại đi, khoanh tay trước ngực: "Bệ hạ nợ thần thiếp một lời xin lỗi, và nợ tất cả phi tần ở đây một môi trường sống bình yên!"
Lục Trác nhìn Tô An An. Người nữ tử trước mặt hắn không còn là vị An Tiệp dư nhút nhát, tầm thường như trong ký ức. Cô thông minh, sắc sảo, sở hữu những báu vật kỳ lạ và một linh hồn tự do, kiêu hãnh mà hắn chưa từng gặp ở bất kỳ ai.
Sự tức giận trong lòng Lục Trác biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tò mò và dao động mãnh liệt.
Hắn im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên cất giọng trầm thấp ra lệnh: "Mạnh Công công!"
"Có... có nô tài!" Mạnh Công công vội vàng dập đầu.
"Truyền lệnh của trẫm: Hoàng Quý phi hãm hại phi tần, dối trên lừa dưới, lập tức bãi bỏ ngôi vị Quý phi, tống vào Lãnh Cung giam giữ!"
Lục Trác liếc nhìn Tô An An, khóe môi khẽ nhếch lên một nhát dao nhỏ khó nhận ra: "Còn về An Tiệp dư... vì có công phát hiện âm mưu, giải tỏa không khí hậu cung, trẫm quyết định... phong ngươi làm 'Lãnh Cung Tổng Cản Sự'! Từ nay về sau, toàn bộ Lãnh Cung do ngươi toàn quyền quản lý. Trẫm cho phép ngươi tiếp tục mở chợ chốt đơn, nhưng mỗi ngày... phải nộp cho trẫm một phần bánh kem dâu tây và một ly trà sữa!"
Nói rồi, Lục Trác phất tay áo, xoay người thong dong bước đi, để lại cả sân Lãnh Cung chìm trong sự ngơ ngác tột độ.
Tô An An nhìn theo bóng lưng của vị Hoàng đế đẹp trai, mỉm cười hếch cằm: "Muốn ăn trà sữa và bánh kem sao? Được thôi, Bệ hạ cứ chuẩn bị sẵn vàng bạc để chốt đơn mỗi ngày đi nhé!"