Đêm tĩnh mịch. Sương mù dày đặc bao phủ lấy Huyết Đan Lâu – tòa tháp năm tầng nằm hẻo lánh ở vùng cấm địa phía sau Bành Gia.
Mọi đệ tử đều bị cấm bước chân đến đây dưới án tử hình. Trước đây, Bành Cảnh luôn ngoan ngoãn nghe lời, nhưng đêm nay, bóng đen nhỏ bé của hắn đang trườn qua những bụi gai rậm rạp, tiến về phía tòa tháp quỷ dị ấy.
Hắn muốn tự tay xác nhận. Hắn vẫn hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng mỏng manh, rằng những lời mình nghe thấy ở Dược Đường chỉ là một cơn ác mộng.
Dùng linh lực Thiên Lĩnh Căn khéo léo né tránh các trận pháp dò tìm sơ hở, Bành Cảnh lách qua khe hở của cánh cửa đá nặng nề.
Mùi hương đầu tiên xộc vào mũi hắn không phải là mùi thảo dược thanh khiết, mà là mùi máu mục nát, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thịt người bị nướng cháy.
Bành Cảnh run rẩy tiến vào tầng một. Trong bóng tối lờ mờ của những ngọn đèn dầu làm bằng mỡ người, hắn nhìn thấy vô số những chiếc lồng sắt treo lơ lửng trên trần nhà.
Luồng độc dược "Mềm Xương Thuần Lực Tán" trong cơ thể hắn bắt đầu bộc phát do tâm trí bấn loạn. Nó cắn xé xương tủy hắn, làm rã rời từng thớ cơ.
Bành Cảnh cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí sắt đá ghim chặt cơn đau vào tận xương tủy.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc lồng thứ chín dành cho mình. Sự ngây thơ, thuần khiết trong đôi mắt thiếu niên mười mươi sáu tuổi hoàn toàn sụp đổ trong khoảnh khắc này.
Thay vào đó, một tia sáng màu đỏ sẫm, tàn nhẫn và điên loạn, chậm rãi bùng lên từ sâu trong đồng tử của hắn.
"Nếu các người muốn dùng ta làm Luyện Đan Lô..." Bành Cảnh thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như chui lên từ cửu tuyền. "Ta sẽ biến chiếc lò đan này thành mả mồ cho toàn bộ Bành Gia!"