Màn đêm buông xuống che khuất bầu trời Thanh Châu, nhưng trong phòng của Mẫu thân Lâm thị, ánh đèn dầu thơm vẫn chiếu sáng rực rỡ.
Lâm thị ngồi trước gương đồng, ngón tay thon dài thoa từng lớp kem dưỡng làm từ nhụy tuyết hoa. Mặt hồ nhan sắc của bà ta mịn màng, không một vết nhăn, đẹp đẽ đến mức quỷ dị.
Cánh cửa phòng bật mở. Bành Cảnh bước vào, toàn thân ướt đẫm sương đêm, sắc mặt tái nhợt như cái xác không hồn.
Lâm thị quay lại, thấy con trai thì nở nụ cười dịu dàng quen thuộc: "Cảnh nhi? Đêm đã muộn sao còn chưa ngủ? Có phải linh lực trong người lại bồn chồn khó chịu không? Để Mẫu thân bảo người nấu thêm một chén Tuyết Linh Canh..."
"Mẫu thân."
Bành Cảnh cất giọng, tiếng nói khàn đục và lạnh lẽo đến mức khiến nụ cười trên mặt Lâm thị khựng lại.
Hắn bước chậm rãi đến trước bàn trang điểm, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn vào hộp ngọc nhỏ màu đỏ đặt bên cạnh gương đồng.
Đó là Trú Cảnh Đan – thứ linh đan giúp giữ mãi nhan sắc tuổi xuân, thứ mà mỗi năm Lâm thị đều nhận được một viên từ tay Tộc trưởng.
"Trong chén Tuyết Linh Canh mười sáu năm qua..." Bành Cảnh cất tiếng, từng chữ như bị nghiền nát giữa hai kẽ răng, "Chứa thứ độc dược gì?"
Không có Trú Cảnh Đan của Lão Tổ, nhan sắc ta đã tàn phai từ mười năm trước, vị trí Chánh thê này sớm đã bị lũ thiếp thất xâu xé!"
Bà ta tiến lại gần, ngón tay sơn hồng nhẹ nhàng vuốt ve gò má lạnh ngắt của Bành Cảnh: "Sinh ra con mang Thiên Lĩnh Căn, đó là giá trị lớn nhất của con.
Dùng thân thể con đổi lấy địa vị vững chắc cho Mẫu thân, đổi lấy sự hưng thịnh ngàn năm cho Bành Gia, con nên cảm thấy tự hào mới đúng."
"Tự hào?" Bành Cảnh bật cười điên dại. Hắn gạt phắt bàn tay của Lâm thị ra. "Bà không phải là người! Bà là một con quái vật!"
"Chát!"
Một cú tát trời đánh giáng thẳng vào mặt Bành Cảnh, làm hắn ngã sõng xoài xuống sàn. Lâm thị phủi tay, ánh mắt lạnh như băng.
"Ngu muội."
Ngay lập tức, từ trong bóng tối của căn phòng, bốn bóng người gầy guộc bước ra. Đó là Phụ thân hắn – Bành Triệt – cùng ba vị Tộc lão của Dược Đường. Trên tay bọn họ đều cầm những sợi xích sắt màu xanh lam tỏa ra hàn khí thấu xương – Băng Thiết Xích.
Phụ thân hắn nhìn hắn, không hề có lấy một chút thương xót, chỉ lạnh lùng ra lệnh: "Nó đã biết sự thật rồi, độc tính 'Mềm Xương Thuần Lực Tán' trong người nó cũng đã ngấm đủ. Khóa lại, đưa đến Tử Đồng Đại Lò!"
"Bành Triệt! Bành Gia các người..." Bành Cảnh gầm lên, kích hoạt toàn bộ linh lực Thiên Lĩnh Căn định bộc phát để liều mạng.
Nhưng hắn vừa động linh lực, cơn đau dữ dội từ xương tủy lập tức bùng nổ. Độc dược tích tụ mười sáu năm qua như hàng ngàn con rệp độc điên cuồng cắn xé kinh mạch hắn. Hắn đổ gục xuống, toàn thân rã rời không chút sức lực.
"Xoảng! Xoảng!"
Những sợi Băng Thiết Xích đâm xuyên qua hai xương quai xanh của Bành Cảnh, khóa chặt lấy kinh mạch hắn. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Lâm thị, nhưng bà ta chỉ thản nhiên lấy khăn tay lau đi, lạnh lùng nhìn đứa con ruột bị kéo lê ra khỏi phòng như một con thú súc sinh.