U Ám Sơn Mạch quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương mù độc màu đen xám. Nơi đây là cấm địa của những loài yêu thú tàn bạo nhất quận Thanh Châu, nhưng đêm nay, nó lại đón nhận một con quái vật còn đáng sợ hơn cả yêu thú.
Trong một hang đá ẩm ướt ẩn sâu dưới lòng đất, Bành Cảnh đang quỳ gục trên sàn đá lạnh ngắt. Toàn thân hắn co giật dữ dội. Luồng độc tính "Mềm Xương Thuần Lực Tán" tích tụ mười sáu năm, sau khi dung hợp với Mệnh Hỏa của Lão Tổ, giờ đây cứ đến nửa đêm lại điên cuồng bộc phát.
"Ư... Áaaa!"
Bành Cảnh cắn chặt lấy một thanh gỗ rắn chắc, hai tay cắm sâu năm móng tay đen tuyền vào mảng tường đá.
Làn da trên người hắn hết nứt rạn rỉ máu đen lại rộp lên những bọc mủ màu tím. Độc tính cắn xé từng đoạn ruột, cào xé từng tủy xương khiến hắn muốn tự tay móc tim mình ra để chấm dứt nỗi đau này.
Nhưng ngay khi ý nghĩ tự sát thoáng qua trong đầu, hình ảnh gương mặt lạnh lùng của Lâm thị, nụ cười giả tạo của Bành Nghiêm và cái tát của Phụ thân Bành Triệt lại hiện lên rõ mùng mọt.
Sự căm hường cuộn trào như dòng dung nham sôi ùng ục, đè bẹp cơn đau thấu xương.
"Ta không thể chết... Bành Gia chưa diệt... ta tuyệt đối không thể chết!" Bành Cảnh gầm lên qua kẽ răng.
Hắn móc từ nhẫn trữ vật cướp được ra một viên Đan Dược hồi phục. Nhưng linh đan thông thường vừa vào cổ họng đã bị độc tính trong người hắn thiêu rụi thành tro bụi.
Bóng đen của Bành Cảnh lao ra từ hang đá như một luồng ma khí. Tốc độ của hắn nhanh đến mức xé rách không khí, tạo nên tiếng rít gai người.
"Cái gì?!" Gã Chấp sự dẫn đầu chưa kịp nhìn rõ kẻ vừa xông ra là ai thì một bàn tay thâm đen, gầy guộc đã như gọng kìm bằng thép cắm thẳng vào lồng ngực gã!
"Xoẹt!"
Bành Cảnh dùng tay trần xé rách lồng ngực gã Chấp sự, lôi ra trái tim vẫn đang đập liên hồi.
Không một chút ghê tởm, Bành Cảnh kích hoạt bí pháp "Nghịch Luân Hấp Thu", điên cuồng hút sạch toàn bộ tinh huyết tươi sống từ trái tim đó vào lòng bàn tay.
Luồng huyết khí ấm áp tràn vào cơ thể giúp cơn đau độc bộc phát trong người hắn lập tức dịu đi. Bành Cảnh thở ra một hơi khói đen, gương mặt biến dạng vì bỏng hiện lên một nụ cười thỏa mãn đến ghê rợn.
"Con quái vật! Nó là con quái vật!" Bảy tên sát thủ còn lại sợ hãi đến mức rụng rời tay chân, vội vàng rút binh khí gầm lên: "Bắn tên! Mau phóng hỏa!"
Hàng chục mũi tên bọc linh lực lao về phía Bành Cảnh. Nhưng thân thể hắn lúc này đã được "Mềm Xương Thuần Lực Tán" và Mệnh Hỏa tôi luyện đến mức đao thương bất nhập. Những mũi tên đâm vào người hắn chỉ vang lên tiếng "keng keng" rồi gãy đôi.
"Đến lượt các ngươi."
Bành Cảnh thì thầm. Hắn lao vào đám đông như một bóng ma. Tiếng xương gãy, tiếng thịt xé và tiếng gào thét thảm thiết vang động cả một góc rừng. Bành Cảnh không giết họ ngay lập tức.
Hắn bẻ gãy từng lóng tay, từng khớp xương của bọn họ, tra tấn dã man để ép bọn họ phung phí toàn bộ linh lực trong sợ hãi trước khi hút cạn từng giọt máu của từng người một.
Đêm đó, U Ám Sơn Mạch nhuốm màu máu.
Bành Cảnh đứng giữa tám cái xác khô đéc, bộ y phục màu đen rách rưới đẫm máu tươi. Bản tính ngây thơ, nhân từ của thiếu niên mười sáu tuổi đã hoàn toàn bị chôn vùi dưới lòng đất.
Trong màn đêm cô quạnh, chỉ còn lại một con thú săn mòn tàn nhẫn, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ để sinh tồn.