Tôi không nhận ra mình đã học từ bà Liên cho đến khi ai đó chỉ ra.
Năm hai mươi lăm tuổi, bạn cùng phòng của tôi nhìn tôi gọt táo và hỏi: "Mày học gọt táo kiểu đó ở đâu vậy? Đều lắm."
Tôi nhìn xuống tay mình. Từng miếng đều nhau, mỏng vừa phải.
"Không biết," tôi nói. Rồi nhớ ra.
Tôi đã ngồi trong bếp nhìn bà Liên gọt táo đủ nhiều lần để tay mình tự học theo mà không biết.
Tôi bắt đầu để ý.
Tôi nấu canh bao giờ cũng để lửa nhỏ ở giai đoạn cuối — bà Liên làm vậy.
Tôi gấp quần áo theo kiểu nhất định — bà Liên chỉ tôi một lần năm tôi mười tám tuổi, tôi không cảm ơn, nhưng vẫn làm theo.
Tôi có thói quen để một ly nước trên bàn làm việc — bà Liên hay để nước cạnh chỗ tôi ngồi học mà không hỏi trước.
Tôi gọi điện hỏi thăm người lớn tuổi trong gia đình đều đặn — bà Liên làm điều đó với bà ngoại mình mỗi tối, và tôi đã nghe đủ nhiều để thấy đó là điều đúng nên làm.
Những thứ nhỏ. Không ai dạy chính thức. Chỉ thấm vào qua những năm sống chung.
Tôi gọi điện về nhà tối đó.
Bố tôi bắt máy, chúng tôi nói chuyện mười phút. Cuối cuộc gọi tôi hỏi: "Bà Liên có đó không?"
Một khoảng lặng nhỏ — bố tôi chưa bao giờ nghe tôi hỏi vậy.
"Có, chờ bố một chút."
Tiếng bước chân. Rồi giọng bà Liên: "Con gọi có chuyện gì không?"
"Không có chuyện gì." Tôi nhìn ra cửa sổ. "Chỉ gọi hỏi thăm."
Một khoảng lặng ngắn.
"Ừ." Giọng bà ấy bình thản nhưng có gì đó ấm hơn thường ngày. "Con ăn uống đủ chưa? Trời đang chuyển mùa."
"Đủ rồi. Bà khỏe không?"
"Khỏe."
Chúng tôi nói chuyện mười lăm phút về những thứ không quan trọng — thời tiết, khu chợ gần nhà có hàng mới, con mèo hàng xóm hay sang nhà.
Khi tôi cúp máy, tôi ngồi im một lúc và nghĩ: tôi đã lãng phí bao nhiêu năm vì không biết cách nhìn.