Mây đen vạch một vệt đỏ quạch qua đĩa trăng rằm. Đêm tháng Bảy đạt tới đỉnh điểm của âm khí, biến căn nhà cổ họ Nguyễn thành một nấm mồ lặng ngắt. Mùi tà khí nồng nặc pha lẫn mùi máu tươi bốc lên từ gian giữa, nơi ba con gà đen cắt tiết nằm vật vờ trước chiếc hũ sành vừa được đào lên từ chân cột nhà chính.
Cụ Thượng—thân xác quỷ nhập ngồi xếp bằng trên bệ thờ. Làn da trên mặt ông đã chùng xuống, xuất hiện những mảng thối rữa màu xám xịt của thi thể, nhưng đôi mắt rực lên hai đốm lửa vàng ối ghê rợn. Xung quanh ông, họ hàng nhà Nam ngồi quanh thành một vòng tròn, gương mặt vô thần, đôi mắt trợn ngược phản chiếu ánh nến đỏ tù mù.
"Đến giờ rồi... Dâng tế!" Thân xác cụ Thượng rống lên một tiếng gầm ma mị, âm thanh như hàng chục tiếng mèo rít hòa vào nhau.
Hai người anh họ đờ đẫn đứng dậy, bắt lấy hai tay mẹ Nam kéo lê về phía bệ thờ. Mẹ anh khóc không thành tiếng, sự sợ hãi tột cùng khiến bà hoàn toàn bất lực.
"THẢ MẸ TA RA!"
*BÙM!*
Cánh cửa buồng phía sau vỡ tung. Nam lao ra với thân hình chằng chịt vết cào đẫm máu. Trên tay anh không còn là con dao gọt hoa quả nhỏ bé, mà là một thanh kiếm gỗ thị ngâm nước dầm bùa chú cùng một hũ vôi bột trộn chu sa—thứ vũ khí mà thầy Mẫn, người thầy cúng mù, đã lén ném qua ô thông gió sau nhà cho anh lúc chạng vạng.
Nam không ngần ngại vãi mạnh hũ vôi bột về phía vòng người đang bị khống chế.
*XÈO XÈO!*
Lớp vôi bột gặp âm khí bùng lên ngọn khói trắng nghi ngút. Những người trong họ gào lên đau đớn, giật mình tỉnh lại khỏi cơn mê man rồi ngã rụi xuống sàn đá.
"Đồ hậu sinh láo xược!" Cụ Thượng gầm lên. Thân xác người chết vặn gập một góc kỳ dị, hai bàn tay mọc ra những chiếc móng quắt lao vút về phía Nam với tốc độ của một con thú săn mồi.
Nam lộn một vòng trên sàn gạch bát tràng, né tránh cú vồ xé gió làm nát vụn chân cột gỗ lim. Anh giơ thanh kiếm gỗ thị, đâm thẳng vào lồng ngực cụ Thượng.
*CẬCH!*
Lưỡi kiếm gỗ xuyên qua lớp áo tang trắng, đâm sâu vào da thịt người chết. Nhưng không có máu trào ra, chỉ có một luồng khói đen đặc quánh như nhựa đường phụt ra nghi ngút. Thân xác cụ Thượng không hề gục xuống, mà bàn tay thối rữa của ông chộp lấy lưỡi kiếm, bóp nát thành từng mảnh dăm!
"Tao đã hòa làm một với xác thịt này rồi! Mày không thể diệt được tao!" Quỷ mèo bóp cổ Nam, nhấc bổng thân hình anh lên không trung.
Lực siết như gọng kìm sắt khiến xương cổ Nam kêu *rắc rắc*, mắt anh hoa đi, không khí rút sạch khỏi lồng ngực. Trong giây phút cận kề cái chết, ánh mắt Nam rơi xuống chiếc hũ sành cổ đang nằm dưới chân bệ thờ. Chiếc hũ sành rỉ ra chất dịch đen quánh—đó mới là nơi bản mệnh của tinh quỷ bám rễ!
"Mày... chưa hòa làm một đâu!" Nam dùng chút sức lực cuối cùng, rút từ trong túi áo ra chiếc đinh đồng gia truyền—chiếc đinh yểm mà cụ Thượng sinh thời dùng để trấn trạch.
Nam giáng mạnh chiếc đinh đồng thẳng vào giữa đỉnh đầu của chính mình? Không, anh cắm phập chiếc đinh vào lòng bàn tay trái, dùng máu tươi của dòng máu đích tôn dòng họ Nguyễn bao phủ lấy chiếc đinh!
Máu người sống mang đậm linh khí dòng tộc bùng lên một làn sáng đỏ. Nam gầm lên một tiếng xé lòng, dồn hết sức mạnh đẩy chiếc đinh đồng đẫm máu gắm sâu vào **mắt trái** của thân xác cụ Thượng!
*XOẢNG!*
Một tiếng thét thất thanh, đau đớn đến xé rách màng nhĩ vang lên khắp gian nhà cổ. Con quỷ buông cổ Nam ra, hai tay ôm lấy hốc mắt đang trào ra luồng ánh sáng xanh lục ma quái.
"Mẹ! Đập vỡ chiếc hũ sành dưới chân bàn thờ!" Nam gào lên trong khi ho sặc sụa trên sàn đá.
Mẹ Nam, dù toàn thân run rẩy, đã dùng hết can đảm vơ lấy chiếc mâm đồng trên bàn, giáng một đòn quyết định xuống chiếc hũ sành cổ!
*RẮC... XOẢNG!*
Chiếc hũ sành vỡ vụn thành trăm mảnh. Một bóng đen hình con mèo khổng lồ mang khuôn mặt người từ trong hũ phụt ra, gầm rú điên cuồng trong không trung. Nhưng không còn vật chứa phong ấn, luồng oán khí sáu mươi năm gặp ánh trăng rằm chiếu qua mái nhà nứt toác lập tức bị thiêu rụi, tan biến thành những vệt khói xám.
Thân xác cụ Thượng đổ ngụp xuống sàn đá, trở lại thành một thi thể người già bình yên, không còn vệt ma mị.
Không gian trong nhà trở lại sự tĩnh lặng trần trụi. Ánh trăng rằm dịu nhẹ chiếu qua kẽ ngói, rọi xuống gương mặt thanh thản của cụ Thượng.
Đêm hôm đó, tang lễ của cụ Thượng chính thức được cử hành theo đúng nghi thức cổ truyền. Con Mướp không bao giờ xuất hiện trở lại nữa, và chiếc hũ sành trấn yểm cũng được chôn sâu dưới lòng sông Ráy mãi mãi.
Nam đứng ở hiên nhà cổ, nhìn những vệt sương mù tan dần dưới ánh mặt trời rực rỡ của buổi sáng mới. Anh hiểu rằng, những bóng ma của quá khứ chỉ thực sự tan biến khi con người ta dũng cảm đối mặt và từ bỏ những tham vọng tà ác của chính mình.