
Trong căn nhà cổ gạch bát tràng ở vùng trung du, gia đình ông cụ Thượng thọ nuôi con Mướp—con mèo già đã tròn mười lăm năm. Dân làng truyền tai nhau quy tắc cấm kỵ: Mèo nuôi quá mười ba năm là thành tinh quỷ, có thể học tiếng người, rình leo xà nhà nhìn xuống bàn thờ và hóa cáo đòi mạng. Dù cháu nội là Nam nhiều lần khuyên can, cụ Thượng vẫn khăng khăng giữ lại con vật tình nghĩa. Bi kịch giội xuống khi cụ Thượng đột ngột qua đời trong đêm sương muộn. Theo tục lệ, người nhà phải nhốt chặt toàn bộ gia súc, nhưng con Mướp đã biến mất từ chiều. Trong đêm quàn cốt, một bóng đen ma mị nhảy qua linh cữu. Khi nắp quan tài hé mở, người bước ra không phải ông cụ, mà là con Mướp già trong thân xác người chết, mang đôi mắt mèo rực lửa và giọng nói thì thào cổ xưa. Nó bắt đầu điều hành gia đình theo những quy tắc ma quái từ một thế kỷ trước, biến cả dòng họ thành nô dịch cho tà khí. Nhờ sự trợ giúp của một ông thầy cúng mù trong làng, Nam phát hiện ra con Mướp thực chất là vật chứa oán khí của một hủ tục bị chôn giấu từ thời phong kiến. Để cứu lấy gia đình và giải thoát cho linh hồn người ông, Nam buộc phải dấn thân vào trận quyết chiến sinh tử đêm rằm để trục xuất tinh quỷ ra khỏi thân xác cụ Thượng trước khi trăng lặn.