Cơn mưa dầm dề suốt cả đêm qua đã trút xuống hạ lưu sông Tiền hàng triệu khối nước đục ngầu, làm dâng cao mực nước thêm gần nửa mét. Mặt sông sáng nay phẳng lặng một cách kỳ lạ, nhưng ẩn chứa bên dưới lớp nước nâu sẫm ấy là những dòng chảy ngầm cuồn cuộn, hung hãn như những con mãnh thú chực chờ lật nhào bất cứ chiếc ghe xuồng nào dám thách thức.
Từ tờ mờ sáng, Minh Khôi đã có mặt tại bến đò Cồn Ma. Khoác trên mình chiếc áo phao màu cam sáng, anh đứng lặng lẽ quan sát dòng nước đang chảy xiết. Bên cạnh anh là lão Tư Lắm—người chài lưới già nua đã phát hiện ra chiếc xuồng định mệnh vào đêm hôm trước. Lão đang cẩn thận chuẩn bị mái chèo cho chiếc xuồng máy nhỏ của mình.
"Cậu cảnh sát thật sự muốn ra lại khúc sông đó à?" Lão Tư vừa rít một hơi thuốc lào phả vào không trung mờ sương vừa lắc đầu ngán ngẩm. "Tôi nói thật, khúc sông đoạn giáp ranh giữa bãi cát nhà họ Huỳnh và cồn tre nước xoáy sâu mười mấy thước ấy, người ta gọi là 'vực quỷ'. Nước ở đó không chảy thẳng ra biển đâu. Nó bị vách đá ngầm bẻ ngược chiều tạo thành một cái túi nước xoáy tròn. Bất kỳ vật gì rớt xuống đó, dù là khúc gỗ hay xác người, cũng sẽ bị giữ lại dưới đáy hoặc bị cuốn ngược trôi ngược lại hướng gió."
Minh Khôi siết chặt dây đai áo phao, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào dòng nước cuồn cuộn trước mặt. "Đó chính là lý do tôi cần ông đưa ra đó, lão Tư. Tôi không tìm ma quỷ, tôi tìm quy luật vật lý của dòng chảy."
Chiếc xuồng máy nổ vang rền, xé toạc màn sương sớm lao vút ra giữa dòng sông Tiền.
Chỉ sau mười phút lướt trên sóng dữ, chiếc xuồng đã tiến đến khu vực ranh giới của bãi cát bồi thuộc gia tộc họ Huỳnh. Dưới ánh nắng lấp ló sau tầng mây xám, bãi cát trải dài ngút ngàn với những chiếc sà lan cồng kềnh đang neo đậu im lìm. Nhìn từ xa, nơi đây trông như một công trường khai thác cát khổng lồ nhưng hoàn toàn vắng bóng nhân công vào ngày mưa gió.
"Cậu nhìn kìa," lão Tư vừa giảm ga cho xuồng trôi lững lờ vừa chỉ tay xuống mặt nước cạnh chân một chiếc bè cá cũ kỹ đã bỏ hoang. "Chính tại cái mỏm đá ngầm ngay dưới cái bè câm kia là nơi nước xoáy mạnh nhất. Hôm phát hiện ra xác ông Hai Hùng, vị trí chiếc xuồng trôi dạt cách đây đúng hai cây số về phía hạ nguồn. Nếu chỉ tính theo chiều nước xuôi tự nhiên thì không thể nào trôi ngược về phía bến đình được. Trừ khi..."
"Trừ khi chiếc xuồng không hề trôi dạt tự nhiên từ ngoài khơi trôi vào, mà nó được cố tình thả trôi từ chính đoạn vực nước ngược này," Minh Khôi tiếp lời, ánh mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ của sự thấu tỏ.
Anh nhớ lại biên bản khám nghiệm hiện trường ban đầu: vị trí chiếc xuồng neo đậu lúc phát hiện, cấu tạo của chiếc mõ gỗ tự động bằng dây cước và trọng lượng của xác nạn nhân.
"Lão Tư," Minh Khôi quay sang nhìn lão ngư dân, giọng nghiêm túc. "Nếu một người chết đuối ở vùng nước sâu này, theo kinh nghiệm của ông, thi thể sẽ nổi lên sau bao nhiêu ngày?"
Lão Tư nhíu mày suy nghĩ, rít một ngụm thuốc lào rồi đáp chắc nịch: "Nước sông Tiền lạnh và nhiều phù sa, người chết đuối thường phải từ ba đến năm ngày sau, khi khí trong bụng sinh ra mới nổi lên mặt nước. Trừ khi... người ta cố tình dìm hoặc cột đá vào chân, nhưng ông Hai Hùng lại không hề có vết thương hay dây buộc nào."
"Đúng vậy," Minh Khôi gật đầu, các mảnh ghép trong đầu anh bắt đầu khớp lại hoàn hảo như một bài toán được giải quyết bằng đại số. "Ông Hai Hùng không hề chết đuối tự nhiên ngoài khơi xa. Kẻ thủ ác đã ra tay sát hại ông ta ngay tại khu vực bè cá này—nơi vốn thuộc quyền kiểm soát hoặc có liên quan mật thiết đến gia tộc họ Huỳnh. Sau đó, chúng lợi dụng đặc tính thủy văn của dòng nước xoáy ngược để thả trôi chiếc xuồng gắn mõ gỗ, mượn đường đi của nước đưa thi thể về ngay bến đình làng, tạo ra hiện trường giả về một 'lời nguyền dòng sông'."
Một tiếng cười lạnh toát bỗng vang lên từ phía bờ cát sát mép nước.
"Trung úy quả là có trí tưởng tượng phong phú không kém gì mấy nhà văn viết truyện trinh thám."
Minh Khôi và lão Tư giật mình quay phắt lại. Từ phía sau bè cá bỏ hoang, một chiếc cano cao tốc nhỏ bất ngờ lướt ra, ép sát vào mạn xuồng của họ. Đứng trên cano là Huỳnh Tấn Thành—người đàn ông mà gia tộc họ Huỳnh từng khẳng định là "đang đi khảo sát ở tỉnh bên". Hắn mặc áo gió tối màu, gương mặt lạnh băng, trên môi không còn nụ cười xã giao giả tạo như cậu em trai Tấn Phát, thay vào đó là một vẻ mặt cay độc và đầy đe dọa.
"Huỳnh Tấn Thành?" Lão Tư Lắm giật mình buông tay chèo, mặt cắt không còn một giọt máu khi nhận ra nhân vật có thế lực nhất vùng đang đứng trước mặt.
Minh Khôi không hề nao núng. Anh từ từ đứng thẳng dậy trên chiếc xuồng tròng chành, đối mặt trực diện với Tấn Thành, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép: "Anh không hề đi tỉnh xa như lời em trai anh đã khai báo. Anh vẫn ở đây, ngay tại vùng nước này, để theo dõi tiến độ điều tra của cảnh sát phải không, anh Thành?"
Huỳnh Tấn Thành cười nhạt, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua bộ đồ cảnh sát của Minh Khôi. "Trung úy à, ở cái vùng sông nước Cồn Ma này, biết nhiều quá chưa chắc đã sống thọ đâu. Dòng sông Tiền này rộng lắm, nước sâu mười mấy thước, năm nay lũ lớn, củi mục trôi sông va quệt chuyện tai nạn là bình thường. Cậu hà cớ gì cứ phải bới lông tìm vết, chọc phá công việc làm ăn của người khác?"
"Công việc làm ăn hay tội ác tày trời được ngụy trang dưới danh nghĩa gia tộc họ Huỳnh?" Minh Khôi bước một bước sát mép xuồng, không lùi nửa tấc. "Cuốn sổ tài liệu ghi lại sai phạm khai thác cát và những khoản tiền hối lộ mà ông Hai Hùng nắm giữ đang ở đâu? Đó chính là động cơ khiến các anh ra tay sát hại ông ấy đúng không?"
Sắc mặt của Huỳnh Tấn Thành bỗng sầm lại, đôi mắt hằn lên những tia máu giận dữ. Hắn ta khẽ ra hiệu cho tên đàn em đứng lái cano bên cạnh từ từ tăng ga, tạo ra những con sóng lớn đánh mạnh vào chiếc xuồng nhỏ của Minh Khôi khiến nó chao đảo dữ dội.
"Trung úy trẻ tuổi, anh đã đi quá giới hạn rồi đấy," Huỳnh Tấn Thành gằn từng tiếng lạnh ngắt qua làn gió sông lộng gió. "Hôm nay tôi cảnh cáo anh lần cuối: rời khỏi Cồn Ma trước khi thủy triều lên. Nếu không, chiếc xuồng tiếp theo trôi dạt về bến đình làng... chưa chắc đã là của một thương hồ nào khác đâu!"
Nói dứt lời, Tấn Thành văng một cái nhìn sắc lẹm đầy sát khí, đoạn ra lệnh cho đàn em rồ ga vọt đi, để lại sau lưng một dải bọt nước trắng xóa cuồn cuộn giữa dòng sông Tiền đục ngầu.
Lão Tư Lắm run lẩy bẩy vớt lại tay chèo, giọng lắp bắp: "Cậu... cậu công an ơi, tụi nó dữ dằn lắm, ở đây không sống yên với nhà họ Huỳnh đâu..."
Minh Khôi đứng vững vàng trước gió sông, ánh mắt dõi theo chiếc cano đang khuất dần sau rặng dừa nước. Anh khẽ siết chặt bàn tay, trong lòng không hề có chút sợ hãi nào, chỉ có sự hừng hực của ngọn lửa công lý. Sự đe dọa trực diện của Huỳnh Tấn Thành không làm anh chùn bước; trái lại, nó chính là bằng chứng xác thực nhất khẳng định anh đã chạm đúng vào sào huyệt của kẻ thủ ác. Mọi thứ đã sẵn sàng cho cú lật bài ngửa cuối cùng.