Đêm xuống trên Cồn Ma không một bóng sao. Cơn mưa dầm rả rích từ chiều bắt đầu nặng hạt hơn, trút những giọt nước lạnh buốt xuống mặt sông Tiền đang dâng ngập bờ. Giữa không gian tĩnh mịch và u ám của vùng sông nước, chỉ có tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng sóng vỗ oạp oạp vào chân các bè cá bỏ hoang.
Tại căn phòng trọ nhỏ của tổ công tác, ánh đèn dầu hắt ra những vệt sáng leo lét qua khung cửa sổ mờ hơi nước. Minh Khôi ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng vẫn vô cùng sắc bén. Trước mặt anh là bản sơ đồ thủy văn dòng chảy và các bản vẽ chi tiết về khu vực bè cá cũ của gia tộc họ Huỳnh mà anh đã âm thầm phác thảo sau chuyến khảo sát buổi sáng.
"Sắp xếp lại các manh mối đi, Nam," Minh Khôi cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng của căn phòng. "Huỳnh Tấn Thành đã lộ diện và ra mặt đe dọa chúng ta. Điều đó chứng minh rằng tài liệu mà ông Hai Hùng cất giấu không nằm ở nhà riêng của ông ấy, cũng chẳng nằm ở vựa cá trên bờ."
Trinh sát Nam từ góc phòng bước đến, đặt một tập hồ sơ mới lên bàn. "Đúng vậy, sếp ạ. Tôi vừa cho người âm thầm kiểm tra lại toàn bộ giao dịch tài chính của ông Hai Hùng trước khi chết. Có một khoản tiền lớn được chuyển định kỳ vào một tài khoản nặc danh, và địa chỉ IP truy cập cuối cùng xuất phát từ khu vực cụm bè cá số 4—khu vực bè cá cũ đã ngừng hoạt động từ lâu nhưng vẫn thuộc quyền quản lý độc quyền của gia tộc họ Huỳnh."
Minh Khôi đứng phật dậy, chiếc áo phao tuần tra vắt trên ghế. "Bè cá bỏ hoang! Đó chính là điểm mù hoàn hảo nhất mà nhà họ Huỳnh dùng để che giấu mọi hoạt động phi pháp. Nơi đó vừa cách ly với khu dân cư, vừa có dòng nước xoáy che lấp mọi âm thanh và dấu vết."
Anh nhìn đồng hồ treo tường: **23 giờ 45 phút**.
"Chúng ta không thể chờ đến sáng mai để xin lệnh khám xét chính thức từ huyện, vì với thế lực của nhà họ Huỳnh, họ sẽ kịp tẩu tán toàn bộ tang vật trước khi cảnh sát kịp bước chân lên bè," Minh Khôi quả quyết nói, ánh mắt kiên định. "Đêm nay, chúng ta sẽ tự mình đột nhập vào cụm bè cá số 4."
Mưa trút nước xối xả, tạo thành một màn sương trắng xóa che khuất hoàn toàn tầm nhìn trên sông Tiền. Chiếc xuồng máy nhỏ của Minh Khôi và Nam tắt máy hoàn toàn, thả trôi theo dòng nước xiết để tránh gây tiếng động. Họ mặc áo mưa sẫm màu, bám sát vào những bè nứa trôi dạt để tiếp cận cụm bè cá cũ của nhà họ Huỳnh.
Từ xa, cụm bè hiện lên như một khối đen khổng lồ tròng chành giữa dòng nước dữ. Chỉ có một ngọn đèn vàng vọt hắt ra từ căn chòi gỗ mục nát giữa bè, chứng minh nơi đây đang có người túc trực.
Minh Khôi ra hiệu cho Nam bám chặt vào mạn bè, cẩn thận từng bước chân trơn trượt trên lớp rêu phong. Họ lặng lẽ leo lên sàn bè, áp sát vách ván gỗ mục của căn chòi.
Qua khe hở nhỏ trên vách nứt, ánh sáng lờ mờ bên trong chiếu ra một khung cảnh khiến cả hai người nín thở.
Huỳnh Tấn Thành đang đứng trước một chiếc bàn gỗ cũ, tay cầm một tập tài liệu dày cộp với con dấu đỏ đã nhòe mực. Xung quanh hắn là hai tên đàn em xăm trổ đầy mình đang đứng canh gác cẩn mật.
"Mấy ngày nay cảnh sát bám đuôi sát quá, đại ca," một tên đàn em lo lắng lên tiếng, giọng run rẩy. "Nếu bọn chúng tìm ra cuốn sổ kế toán gốc và tang vật vụ lão Hai Hùng dưới tầng hầm bè cá này thì chúng ta tiêu đời."
Huỳnh Tấn Thành cười nhạt, ánh mắt đằng đằng sát khí. "Sợ cái gì? Khúc sông này là của nhà họ Huỳnh tao. Xác lão Hai Hùng tao còn thả trôi sông được, thì dăm ba chú công an tỉnh lẻ bén mảng tới đây cũng chỉ có đường chìm nghỉm dưới đáy vực thẳm này thôi. Đợi qua đêm nay, nước lớn cuốn trôi tất cả, tao sẽ cho người đốt rụi cái bè này!"
Nghe đến đây, Minh Khôi không còn kiên nhẫn chờ đợi thêm nữa. Anh ra hiệu dứt khoát cho Nam.
*Rầm!*
Cú đá mạnh bằng cả trọng cơ thể của Minh Khôi đã phá tung cánh cửa gỗ mục nát, khiến nó bật ngửa vào trong trong tiếng hét bất ngờ của mấy kẻ bên trong.
"Cảnh sát đây! Tất cả đứng yên, không được nhúc nhích!" Minh Khôi rút súng ngắn trong bao giắt hông, giọng nói đanh thép vang lên lấn át cả tiếng mưa giông bên ngoài.
Huỳnh Tấn Thành giật mình đánh rơi tập tài liệu xuống sàn, nhưng bản năng tàn độc của một kẻ thủ ác trỗi dậy nhanh chóng. Hắn không hề khuất phục mà hất hàm ra hiệu cho hai tên đàn em: "Giết tụi nó cho tao!"
Hai tên đàn em lập tức lao bổ về phía Minh Khôi và Nam với những cây dao lê lăm lăm trong tay. Trong không gian chật hẹp của căn chòi gỗ tròng chành, một cuộc giáp lá cà đẫm máu và nghẹt thở bùng nổ.
Nam gạt phăng đường dao của tên thứ nhất bằng một đòn khóa tay gọn gàng, quật ngã hắn xuống sàn gỗ kêu rầm một tiếng. Tên còn lại vung dao lao thẳng vào Minh Khôi. Bằng sự nhanh nhạy và kỹ năng thực chiến sắc bén, Minh Khôi né trọn đường dao hiểm hóc, vòng tay ra sau khóa chặt cổ đối phương rồi bẻ quặt tay hắn, áp sát xuống mặt sàn ẩm mốc.
Chỉ trong chưa đầy một phút, hai tên đàn em đã bị khống chế hoàn toàn.
Huỳnh Tấn Thành thấy tình thế xoay chiều, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn lùi phắt lại, với lấy một thanh sắt dài định vung lên đánh lén Minh Khôi từ phía sau khi anh đang sơ hở.
"Cẩn thận, sếp!" Nam hét lên cảnh báo.
Minh Khôi xoay người cực nhanh, né đòn đánh hiểm của Tấn Thành. Bằng một cú đá hậu dứt khoát và mạnh mẽ, anh đá văng thanh sắt trên tay Tấn Thành văng ra xa, đồng thời bồi thêm một cú khóa tay ép sát gã chủ mưu xuống chiếc bàn gỗ, nơi tập tài liệu bằng chứng đang bày biện.
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt nhanh chóng bấm chặt vào cổ tay Huỳnh Tấn Thành trong tiếng thở dốc nặng nhọc của hắn.
Minh Khôi cúi xuống, nhặt tập tài liệu gốc và cuốn sổ kế toán đẫm mùi nước mưa lên. Anh lật giở từng trang, ánh mắt sáng ngời dưới ánh đèn chập chờn: Toàn bộ tội ác khai thác cát trái phép, những khoản tiền hối lộ quan chức và đặc biệt là đoạn ghi âm cuộc thỏa thuận mua bán sát hại ông Hai Hùng đều nằm trọn trong chiếc thẻ nhớ nhỏ được kẹp giữa các trang giấy.
"Huỳnh Tấn Thành," Minh Khôi nhìn thẳng vào gương mặt hằn học, tái mét của gã đàn ông đang bị khống chế dưới sàn, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền. "Trò chơi kết thúc rồi. Dòng sông Tiền này có thể giấu xác người, nhưng không bao giờ giấu được công lý."
Bên ngoài, cơn mưa đêm bắt đầu ngớt dần, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh phá tan màn sương mù dày đặc trên Cồn Ma. Ánh sáng của sự thật cuối cùng cũng chiếu rọi xuống dòng sông mang đầy oan khiên.