Chiếc xe Maybach đen bóng lao vút đi trong đêm tuyết phủ của Seoul, không khí bên trong xe ngột ngạt và lạnh lẽo đến mức khiến người ta nghẹt thở. Kang Tae-woo ngồi ở ghế sau, một tay nới lỏng cà vạt, đôi mắt chim ưng thủy chung vẫn dán chặt vào bóng dáng gầy gò, co rúm ở góc cửa xe đối diện.
Yoon Seo-jun cúi gục đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy. Bộ vest cũ kỹ của cậu hoàn toàn lạc lõng bên trong không gian xa xỉ, sực nức mùi hương gỗ tuyết tùng của chiếc xe. Cậu biết, gã điên này sẽ không bao giờ buông tha cho mình dễ dàng như vậy.
"Chủ... Chủ tịch Kang, ngài định đưa tôi đi đâu?" Seo-jun lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì cái lạnh âm độ ngấm vào phổi từ lúc ở sảnh khách sạn.
Kang Tae-woo không thèm quay đầu lại, anh nhấp một ngụm rượu mạnh, cười lạnh một tiếng đầy châm biếm: "Đưa em về nơi mà một kẻ bán đứng tình yêu như em xứng đáng thuộc về. Sao thế? Sợ tôi giết em à?"
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập nằm sâu trong khu rừng thông ở ngoại ô Seoul. Nơi này được bao bọc bởi hệ thống an ninh nghiêm ngặt, nội thất bên trong mang một tông màu đen xám chủ đạo, cô tịch và lạnh lẽo y như chủ nhân của nó. Tae-woo thô bạo mở cửa xe, nắm lấy cổ tay Seo-jun kéo xốc cậu vào nhà, rồi thẳng tay ném cậu xuống chiếc sofa bằng da cao cấp trong phòng khách.
"Từ hôm nay, em sẽ ở lại đây." Tae-woo đứng từ trên cao nhìn xuống, ném một xấp chi phiếu lên người cậu. "Đây là năm mươi triệu won cho tháng đầu tiên. Nhiệm vụ của em rất đơn giản: Không có lệnh của tôi, cấm bước ra khỏi căn nhà này nửa bước. Mỗi đêm khi tôi về, em phải ngồi bên cây đàn kia, đánh đúng bản nhạc năm mười bảy tuổi cho tôi nghe."
Seo-jun nhìn xấp chi phiếu trắng xóa rơi lả tả trên người mình, lòng tự trọng của cậu như bị dẫm đạp thành trăm mảnh. Cậu ngước đôi mắt trong vắt nhưng mệt mỏi lên nhìn anh, khẽ lắc đầu: "Tae-woo... tôi không cần tiền của cậu. Tôi cũng... không thể đàn bản nhạc đó được nữa."
"Câm miệng! Em không có tư cách gọi tên tôi, càng không có quyền từ chối!" Tae-woo thình lình nổi điên, anh lao đến, một tay bóp chặt lấy cằm Seo-jun, ép cậu phải nhìn thẳng vào ánh mắt ngập tràn hận thù của mình. "Bảy năm trước em vì tiền mà bỏ đi không một lời từ biệt, biến tôi thành một trò hề trước mặt cả gia tộc! Bây giờ bày ra cái vẻ thanh cao này cho ai xem? Đàn! Lập tức đứng dậy ra đó đàn cho tôi!"