Dự án cải tạo nhà kho ven sông bước sang tuần thứ ba với tiến độ khẩn trương nhưng vẫn giữ trọn vẹn sự chỉn chu, tỉ mỉ theo đúng tinh thần mộc mạc mà Nhã An theo đuổi. Những bức tường tôn cũ đã được thay thế bằng hệ thống kính cường lực trong suốt, cho phép ánh sáng tự nhiên tràn ngập vào từng ngóc ngách bên trong. Các cột kèo gỗ lim sau khi được xử lý kỹ lưỡng vẫn giữ nguyên được những đường vân tự nhiên, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo giữa nét hoài cổ và sự hiện đại tối giản.
Vào một buổi chiều cuối tuần, khi đội ngũ thợ mộc đã ra về hết, không gian nhà kho trở lại với vẻ tĩnh lặng tuyệt đối. Nhã An một mình đứng ở khu vực ban công hướng ra sông, trên tay cầm bảng kiểm tra tiến độ vật liệu. Gió từ mặt sông thổi lùa vào mát rượi, mang theo hương thơm dịu nhẹ của gỗ mới và hơi nước trong lành.
Tiếng bước chân vững chãi vang lên phía sau. Lâm Viêm xuất hiện, anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác vest trang trọng từ lâu, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao đến khuỷu tay. Trông anh lúc này không giống một vị CEO quyền lực điều hành tập đoàn lớn, mà giống một người thực sự đang tìm về chốn bình yên thuộc về mình.
"Có vẻ như mọi thứ đang tiến triển nhanh hơn dự kiến," Lâm Viêm bước đến đứng cạnh cô, ánh mắt hướng ra dòng sông phẳng lặng phía trước. "Cô làm việc với một sự tập trung đáng sợ đấy, nhà thiết kế Nhã An."
Nhã An khẽ mỉm cười, quay đầu lại nhìn anh: "Đó là vì chủ đầu tư của dự án này quá mức khắt khe và luôn đòi hỏi một sự hoàn hảo không tì vết. Nếu tôi không nhanh tay và cẩn thận, chắc chắn sẽ bị anh chê bai ngay lập tức."
Lâm Viêm khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển từ dòng sông sang gương mặt thanh tú đang phảng phất chút mệt mỏi nhưng vô cùng rạng rỡ của Nhã An. Anh nhận ra quầng thâm nhạt dưới đôi mắt cô—hệ quả của những đêm dài miệt mài bên bàn vẽ và các bảng thông số kỹ thuật.
"Tôi chưa từng có ý định chê bai cô," Lâm Viêm cất giọng trầm trầm, khoảng cách giữa họ lúc này chỉ vỏn vẹn chưa đầy một bước chân. "Tôi chỉ đang tự hỏi... đằng sau sự kiêu hãnh và độc lập tuyệt đối đó, có bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi hay cô độc khi phải gồng mình gánh vác mọi thứ một mình không?"
Câu hỏi của Lâm Viêm giống như một mũi tên sắc bén xuyên qua lớp vỏ bọc bình thản của Nhã An. Cô khựng lại một nhịp, đôi tay đang cầm bảng kiểm tra siết nhẹ lại. Trong suốt những năm tháng tự lập dựng lên xưởng thiết kế nhỏ này, chưa từng có ai hỏi cô câu hỏi đó—hầu hết mọi người chỉ nhìn vào thành quả cô làm ra, chứ ít ai quan tâm đến những giọt mồ hôi và áp lực ẩn giấu phía sau.
Nhã An ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, chứa được cả một trời tâm sự của người đàn ông bên cạnh. Cô nhận ra, Lâm Viêm không chỉ đang hỏi cô, mà anh đang hỏi chính bản thân mình. Bấy lâu nay, đứng trên đỉnh cao của thương trường, gánh vác hàng ngàn nhân sự và chịu đựng áp lực từ sự hoàn hảo giả tạo, chắc chắn anh cũng đã trải qua không biết bao nhiêu đêm cô độc như thế.
"Có chứ," Nhã An đáp giọng nhẹ bẫng, nhưng đầy sự chân thành. "Có những đêm khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, nhìn không gian trống trải xung quanh, tôi cũng từng tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì. Nhưng rồi... khi nhìn thấy một món đồ thủ công hoàn thiện bằng chính đôi tay mình, hoặc đơn giản là tìm thấy một góc bình yên giữa dòng đời xô bồ, tôi lại thấy mọi thứ đều xứng đáng."
Cô dừng lại một nhịp, rồi khẽ nhìn anh: "Còn anh thì sao, tổng tài Lâm? Thế giới của những tòa cao ốc kính chọc trời có bao giờ cho phép anh yếu lòng?"
Lâm Viêm trầm mặc đi một giây. Anh quay người tựa hông vào lan can ban công, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn đang buông xuống nhuộm đỏ cả một khúc sông.
"Thế giới đó không có khái niệm 'yếu lòng'," Lâm Viêm cười nhạt, một nụ cười mang đầy vẻ từng trải và cô độc. "Nó chỉ dạy cho con người cách che giấu sự mệt mỏi đằng sau những bộ vest đắt tiền, những bản hợp đồng triệu đô và những nguyên tắc cứng nhắc. Cho đến khi... tôi bước vào xưởng thiết kế của cô vào một chiều mưa tháng trước, và nhìn thấy cách cô trân trọng từng thớ gỗ cũ."
Bầu không khí xung quanh bỗng trở nên trầm lắng và ấm áp lạ thường. Ánh hoàng hôn cuối ngày rọi lên vai họ, kéo dài hai cái bóng nhập thành một trên sàn gỗ mới đánh bóng. Không cần những lời tỏ tình hoa mỹ hay những cam kết đao to búa lớn, sự đồng điệu trong tâm hồn của hai con người từng mang nhiều vết xước vô hình đã tự khắc xích họ lại gần nhau hơn.
Lâm Viêm vươn tay, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai lòa xòa trước trán Nhã An ra sau tai. Hành động tự nhiên nhưng đầy dịu dàng ấy khiến tim Nhã An lỡ mất một nhịp. Cô không lùi lại, mà ngước mắt đón nhận ánh nhìn đong đầy tình cảm từ anh.
"Từ nay về sau," Lâm Viêm cất giọng trầm ấm, từng từ phát ra chắc nịch như một lời hứa danh dự, "ở không gian này, và cả trong cuộc đời tôi... sẽ không còn chỗ cho sự cô độc và những khoảng trống nữa."
Gió chiều thổi qua mang theo hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây ven sông, chứng kiến khoảnh khắc hai trái tim lạnh lùng và kiêu hãnh cuối cùng cũng tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời mình.