Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Dòng tin nhắn vẫn nằm đó.
Ngắn ngủi.
Đơn giản.
Nhưng đủ khiến tim tôi đập loạn.
"Em nhớ anh."
Kèm theo một trái tim đỏ.
Tôi chưa từng là người thích kiểm tra điện thoại của chồng.
Ba năm yêu nhau rồi kết hôn, thứ tôi luôn tự hào nhất chính là sự tin tưởng.
Tôi từng nghĩ một cuộc hôn nhân muốn bền lâu thì phải có niềm tin.
Vì thế, dù đôi lúc Nam đi sớm về khuya, dù có những cuộc gọi anh ra ngoài nghe riêng, tôi vẫn cố gắng không suy diễn.
Nhưng lúc ấy, khi nhìn dòng tin nhắn hiện lên trước mắt, tôi bỗng nhận ra niềm tin cũng giống như một tấm kính.
Chỉ cần xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Mọi thứ sẽ không còn như cũ nữa.
Tiếng bước chân từ phòng tắm vang lên.
Tôi vội đặt điện thoại về chỗ cũ.
Nam bước ra, vừa lau tóc vừa hỏi:
"Em chưa ngủ à?"
"Ừ."
Tôi cố giữ giọng bình thường.
"Anh đi gặp khách hàng sao về muộn thế?"
"Khách khó tính."
Anh ngồi xuống giường.
"Anh phải tiếp đến gần mười giờ."
Tôi nhìn gương mặt quen thuộc ấy.
Người đàn ông tôi từng yêu hơn cả bản thân mình.
Người tôi đã bất chấp sự phản đối của nhiều người để cưới.
Lần đầu tiên.
Tôi tự hỏi.
Liệu anh có đang nói dối không?
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn.
Không phải vì muốn.
Mà vì không thể không để ý.
Nam đổi mật khẩu điện thoại.
Anh mang điện thoại theo cả lúc tắm.
Mỗi lần có tin nhắn đến, anh đều vô thức nhìn quanh trước khi mở.
Buổi tối, anh thường ngồi ngoài ban công rất lâu.
Có hôm còn mỉm cười khi nhắn tin.
Nụ cười ấy khiến tôi thấy xa lạ.
Ngày trước, mỗi lần cười như vậy, người ở đầu bên kia luôn là tôi.
Một buổi trưa cuối tuần, tôi đang dọn dẹp phòng ngủ thì phát hiện một hóa đơn trong túi áo vest của Nam.
Là hóa đơn của một nhà hàng cao cấp.
Tổng tiền gần ba triệu đồng.
Ngày ghi trên hóa đơn là tối thứ ba.
Đúng hôm anh nói phải tiếp khách.
Tôi nhớ rất rõ.
Tối hôm đó, công ty anh không có buổi liên hoan nào.
Tôi còn gọi điện hỏi thăm.
Anh bảo đang ăn cơm với đối tác nam.
Tôi ngồi trên mép giường.
Nhìn tờ hóa đơn.
Trong đầu xuất hiện vô số suy nghĩ.
Có thể là tiếp khách thật.
Có thể là tôi đang nghĩ quá nhiều.
Có thể...
Tôi cố tìm lý do để bênh vực chồng mình.
Nhưng trái tim lại không chịu nghe lời.
Chiều hôm ấy, tôi xuống bếp phụ mẹ chồng nấu cơm.
Đó là chuyện tôi vẫn làm suốt ba năm qua.
Bà Lan đang nhặt rau.
Tôi đứng bên cạnh rửa cá.
Không khí yên lặng đến mức chỉ còn tiếng nước chảy.
Bất chợt bà lên tiếng.
"Dạo này Nam hay về muộn."
Tôi giật mình.
Ngẩng đầu nhìn bà.
Đây là lần đầu tiên bà chủ động nhắc đến chuyện của vợ chồng tôi.
"Tại công việc thôi mẹ."
Tôi đáp.
Bà không nói gì nữa.
Chỉ khẽ thở dài.
Một tiếng thở dài rất nhẹ.
Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến tôi thấy bất an.
Tối đó.
Nam lại về muộn.
Lúc anh bước vào nhà, đã hơn mười một giờ.
Trên cổ áo còn thoang thoảng mùi nước hoa nữ.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để tôi nhận ra.
Tôi không dùng loại nước hoa ấy.
Tôi đứng chết lặng trong bếp.
Nam không hề biết.
Anh đi thẳng lên phòng.
Vừa đi vừa nghe điện thoại.
Giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm.
Đêm ấy tôi không ngủ.
Tôi nằm bên cạnh chồng.
Nghe tiếng anh thở đều.
Nghe tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.
Và cảm giác như khoảng cách giữa chúng tôi đang ngày càng xa.
Xa đến mức dù nằm chung một chiếc giường.
Tôi vẫn không thể chạm tới anh.
Hai tuần sau.
Mọi chuyện càng tệ hơn.
Nam bắt đầu thường xuyên cáu gắt.
Anh khó chịu vì những chuyện rất nhỏ.
Tôi hỏi anh ăn cơm chưa.
Anh bảo tôi kiểm soát.
Tôi hỏi cuối tuần có về quê ngoại cùng tôi không.
Anh bảo bận.
Tôi hỏi anh có chuyện gì không.
Anh gắt lên:
"Em đừng hỏi nữa được không?"
Căn phòng bỗng im phăng phắc.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Không còn nhận ra đó là Nam của ngày xưa.
Tối hôm đó, tôi xuống bếp lấy nước.
Đi ngang phòng khách thì nghe thấy tiếng bố chồng.
Ông đang nói chuyện với mẹ chồng.
"Nam dạo này lạ quá."
Bà Lan không đáp ngay.
Một lúc sau mới nói:
"Nó lớn rồi."
"Biết tự chịu trách nhiệm."
Tôi đứng sau bức tường.
Lòng nặng trĩu.
Ngay cả bây giờ.
Tôi vẫn tin rằng nếu có chuyện gì xảy ra.
Mẹ chồng sẽ luôn bảo vệ con trai bà.
Dù đúng hay sai.
Đó là điều tôi vẫn nghĩ suốt ba năm làm dâu.
Một chiều thứ sáu.
Công ty tôi kết thúc công việc sớm.
Tôi quyết định ghé qua văn phòng Nam.
Từ ngày cưới đến giờ, tôi rất ít khi đến đó.
Tôi muốn tạo bất ngờ cho chồng.
Muốn rủ anh đi ăn tối.
Có lẽ cũng muốn tìm lại cảm giác gần gũi giữa hai vợ chồng.
Nhưng khi đến nơi, cô lễ tân lại nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
"Anh Nam nghỉ từ chiều rồi chị."
Tôi khựng lại.
"Nghỉ?"
"Vâng."
"Có khách hàng hẹn nên anh ấy ra ngoài từ ba giờ."
Tim tôi bỗng đập mạnh.
Ba giờ chiều.
Lúc đó Nam nhắn cho tôi rằng anh đang họp.
Tôi cảm thấy tay chân lạnh đi.
Bước ra khỏi tòa nhà, tôi đứng bên đường rất lâu.
Trong đầu có một giọng nói bảo tôi nên về nhà.
Nên tin chồng.
Nên dừng lại trước khi mọi thứ trở nên xấu hơn.
Nhưng một giọng nói khác lại thôi thúc tôi tìm hiểu sự thật.
Cuối cùng.
Tôi gọi taxi.
Đến địa chỉ nhà hàng trên tờ hóa đơn cũ.
Chẳng hiểu vì sao.
Tôi cảm thấy mình phải đến đó.
Nhà hàng nằm trên tầng cao của một khách sạn sang trọng.
Tôi bước vào với tâm trạng rối bời.
Mắt đảo quanh căn phòng.
Rồi bất ngờ dừng lại.
Ở góc gần cửa sổ.
Nam đang ngồi đó.
Đối diện anh là một cô gái trẻ.
Khoảng hai mươi lăm tuổi.
Mái tóc dài.
Nụ cười rạng rỡ.
Bàn tay cô ta đang đặt lên tay chồng tôi.
Một cách thân mật.
Tự nhiên.
Giống như điều đó đã diễn ra rất nhiều lần.
Thế giới quanh tôi như ngừng lại.
Tiếng nhạc.
Tiếng người nói chuyện.
Tiếng ly tách va vào nhau.
Tất cả đều biến mất.
Tôi chỉ còn nhìn thấy hai người họ.
Nam cũng nhìn thấy tôi.
Gương mặt anh lập tức tái đi.
Cô gái kia quay lại.
Ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Không ai nói gì.
Nhưng tôi biết.
Mọi câu trả lời mình tìm kiếm suốt thời gian qua...
Đều đang ở ngay trước mắt.
Và cuộc hôn nhân của tôi.
Có lẽ vừa bước tới bờ vực mà không còn cách nào quay lại.