Giọng nói trong đoạn ghi âm kết thúc.
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Hứa An nhìn Giang Mặc.
Cô thấy cơ hàm người đàn ông hơi siết lại.
Đây là lần đầu tiên từ lúc gặp mặt, cô thấy anh xuất hiện cảm xúc.
Dù chỉ một chút.
---
"Truy vết số điện thoại chưa?"
Giang Mặc hỏi.
Cảnh sát trẻ lắc đầu.
"Cuộc gọi được thực hiện từ điện thoại công cộng."
"Không có camera."
---
Giang Mặc không nói gì thêm.
Chỉ cầm đoạn ghi âm nghe lại lần nữa.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
---
Hứa An đứng bên cạnh.
Bỗng nhiên phát hiện một chi tiết.
---
"Người này không dùng thiết bị biến giọng."
---
Mọi người đồng loạt nhìn cô.
---
"Ý cô là sao?"
---
Hứa An chỉ vào màn hình phân tích âm thanh.
---
"Đây là giọng thật."
---
"Nhưng người gọi đang cố tình nói chậm."
---
"Giống như muốn che giấu cảm xúc."
---
Giang Mặc khẽ ngẩng đầu.
Lần đầu tiên ánh mắt anh dừng trên cô lâu hơn hai giây.
---
"Cô nghe được gì nữa?"
---
"Người này không hoảng loạn."
---
"Không hưng phấn."
---
"Không giống người vừa gây án."
---
"Cảm giác giống như..."
---
Hứa An ngập ngừng.
---
"Giống như hắn đang kể lại một câu chuyện đã chuẩn bị từ rất lâu."
---
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
---
Giang Mặc nhìn cô vài giây.
---
Sau đó nói:
---
"Tiếp tục."
---
Đó là lần đầu tiên anh công nhận ý kiến của cô.
---
Buổi chiều.
Đội điều tra bắt đầu rà soát toàn bộ hồ sơ vụ án mười năm trước.
---
Nạn nhân đầu tiên.
Tên Lâm Tịnh.
19 tuổi.
Sinh viên đại học.
---
Nạn nhân thứ hai.
Tên Trần Y.
21 tuổi.
Nhân viên văn phòng.
---
Nạn nhân thứ ba.
Tên Hạ Vy.
20 tuổi.
Người mẫu ảnh.
---
Tất cả đều là phụ nữ trẻ.