Khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh, Hứa An cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Cô gần như giật lấy nó khỏi tay Giang Mặc.
Không thể nhầm được.
Cô bé trong ảnh chính là cô.
Mái tóc ngắn.
Chiếc váy đồng phục màu xanh.
Thậm chí chiếc cặp sách hình thỏ trên lưng cũng giống hệt.
Bởi vì đó là chiếc cặp mẹ cô mua khi cô học lớp bốn.
---
Nhưng điều khiến Hứa An lạnh người không phải bản thân xuất hiện trong ảnh.
Mà là cậu bé đứng cạnh.
---
Gương mặt bị bút đen tô kín.
---
Giống như ai đó cố tình không muốn người khác nhìn thấy.
---
Phía sau bức ảnh có một dòng chữ viết tay.
---
"Em thật sự không nhớ tôi sao?"
---
Cả kho lưu trữ chìm trong im lặng.
---
Giang Mặc nhìn cô.
"Là cô?"
---
Hứa An gật đầu.
---
"Lúc nhỏ."
---
"Người bên cạnh là ai?"
---
Cô lắc đầu.
---
"Không nhớ."
---
Thật sự không nhớ.
---
Trong ký ức của cô.
Tuổi thơ rất bình thường.
Không có vụ án.
Không có máu.
Không có những chuyện kỳ lạ.
---
Nhưng không hiểu vì sao.
Khi nhìn bức ảnh ấy.
Một cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng.
---
Giống như cô đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.
---
Đêm hôm đó.
Hứa An mang tấm ảnh về nhà.
---
Cô ngồi trên giường nhìn nó suốt một tiếng đồng hồ.
---
Nhưng vẫn không nhớ nổi cậu bé kia là ai.
---
Khoảng 1 giờ sáng.
Điện thoại bất ngờ rung lên.
---
Là tin nhắn từ số lạ.
---
Chỉ có một câu.
---
"Anh nhớ em rất lâu rồi."
---
Máu trong người Hứa An như đông cứng.
---
Cô lập tức gọi lại.
---