Tiếng lách cách của ổ khóa ngoài phòng khách dừng lại. Thay vào đó là tiếng bản lề cửa sắt rên rỉ khi bị đẩy vào một cách vô cùng cẩn trọng.
Trong phòng tối, Minh vẫn bất động như một xác chết đứng. Ánh đèn neon đỏ sẫm nhuộm lên đôi găng tay cao su đen của anh một sắc màu gai người. Mắt trái của anh—con mắt duy nhất còn nhìn thấy màu sắc—đang mở trừng trừng hướng về phía cánh cửa gỗ ngăn cách phòng tối với thế giới bên ngoài. Trong khi đó, mắt phải ẩn sau lớp kính râm chỉ thấy một màu xám xịt của tro tàn, nhưng lại đang nhói lên từng nhịp đau buốt theo mỗi tiếng bước chân nện rất khẽ trên sàn nhà ngoài kia.
Sột... soạt...
Tiếng vải suit cao cấp cọ xát vào nhau. Gã sát nhân đang đứng ngay trước cửa phòng tối.
Minh nhìn xuống chiếc Leica M3 đang đặt trên bàn. Anh chầm chậm, thật chầm chậm vặn chiếc nút gạt để lên phim, cố gắng không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Khớp cơ học của chiếc máy ảnh cơ cổ điển kêu lên một tiếng tạch thanh mảnh, nhỏ đến mức bị tiếng mưa rơi ngoài ban công nuốt chửng hoàn toàn. Tay còn lại của anh nhẹ nhàng với lấy chiếc đèn flash rời cỡ lớn—thứ công cụ thô sơ dùng để đánh sáng mà anh hiếm khi dùng đến.
Cạch.
Tay nắm cửa phòng tối chuyển động.
Gã đàn ông ngoài kia không vội vã. Gã biết Minh đang ở bên trong. Sự tự tin của kẻ luôn đứng trên đỉnh cao quyền lực và tri thức khiến mọi hành vi của gã đều mang một sự điềm tĩnh tàn nhẫn đến bệnh hoạn. Cánh cửa gỗ phòng tối vốn không có khóa trong vững chắc, chỉ được giữ bằng một chiếc then cài kim loại lỏng lẻo.
Rắc.
Chiếc then cài bằng sắt rỉ sét bị một lực đẩy mạnh từ bên ngoài làm bật tung, rơi xuống sàn kêu coong... coong...
Cánh cửa mở ra. Ánh sáng vàng vọt từ phòng khách tràn vào, cắt đôi căn phòng tối thành hai nửa sáng tối tương phản gay gắt. Một bóng người cao lớn, mặc bộ suit bespoke màu xám tro đắt tiền sừng sững hiện ra nơi ngưỡng cửa. Đúng như bức ảnh tiên tri chỉ điểm, trên chiếc áo vest của gã thiếu mất một chiếc khuy bằng sừng ở vạt dưới.
Bác sĩ Hoàng. Gương mặt lão trí thức, đạo mạo với chiếc kính gọng vàng lịch lãm giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không một chút cảm xúc. Trên tay lão không phải là một thanh sắt nhọn như chiếc bóng trong ảnh, mà là một khẩu súng ngắn giảm thanh đen ngòm, chĩa thẳng vào ngực Minh.
"Cậu có một con mắt rất tốt, cậu Minh," Hoàng cất giọng, chất giọng trầm ấm của một vị giáo sư thường xuyên đứng trên giảng đường y khoa. "Thật đáng tiếc, nó lại nhìn thấy những thứ không nên thấy."
Minh không lùi lại. Anh vẫn đứng tựa lưng vào khay hóa chất tráng phim, chiếc Leica M3 giấu sau lưng.
"Làm sao ông tìm được đến đây?" Minh khàn giọng hỏi, mắt trái nhìn chằm chằm vào họng súng.
Lão Hoàng khẽ mỉm cười, nụ cười thanh lịch nhưng lạnh lẽo: "Đội trưởng Đạt của các cậu là một cảnh sát giỏi, nhưng gã lại quá phụ thuộc vào cậu. Khi gã đến tiệm may để xác minh chiếc khuy áo, thông tin đã lập tức được báo về cho tôi. Một nhiếp ảnh gia hiện trường lại có thể tìm ra những bằng chứng mà cả đội pháp y tối tân bỏ sót sao? Tôi đã lục lọi hồ sơ của cậu và phát hiện ra chiếc Leica M3 của ông nội cậu. Hóa ra, trên đời này thực sự có những thứ vượt qua giới hạn của khoa học."
Lão Hoàng bước tới một bước, đôi giày da bóng loáng dẫm lên vệt hóa chất đổ trên sàn.
"Tôi đã sắp đặt những cái chết đó như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, không một dấu vết hình sự. Vậy mà chiếc máy ảnh của cậu lại dám phá vỡ bố cục của tôi," ánh mắt Hoàng chợt lộ vẻ điên cuồng của một kẻ cuồng tín. "Giao cuộn phim và chiếc máy ảnh ra đây. Tôi sẽ cho cậu một cái chết không đau đớn bằng chất độc thần kinh thế hệ mới. Bằng không, căn phòng tối này sẽ biến thành lò thiêu của cậu."
Minh im lặng. Mắt phải của anh lúc này đột ngột giật mạnh. Màn sương xám xịt trong tầm nhìn của con mắt mù màu bỗng nhiên cô đặc lại, vẽ ra một khung hình tương lai mới ngay trên gương mặt của bác sĩ Hoàng: Một quầng sáng trắng xóa, chói lòa, và một vệt máu đen kịt rỉ ra từ thái dương của lão.
Bố cục đã được thay đổi. Chiếc Leica vừa trao cho anh một cơ hội.
"Bố cục của ông..." Minh chầm chậm đưa chiếc máy ảnh từ sau lưng ra trước ngực, "vẫn còn một chi tiết rác."
"Cái gì?" Hoàng nheo mắt, ngón tay lão siết nhẹ cò súng.
TÁCH!
OÀNG!
Không phải tiếng súng. Đó là tiếng bật của chiếc đèn flash rời công suất lớn ngay trên tay Minh. Một luồng ánh sáng trắng cường độ cực cao, chói lòa như một tia sét nổ tung ngay trong không gian tối tăm của phòng tráng phim.
Luồng sáng đột ngột làm lòa mắt trái của Minh, nhưng với mắt phải vốn đã mù màu và mất thị lực của anh, nó chỉ là một dải xám sáng bình thường. Ngược lại, bác sĩ Hoàng—kẻ đang đứng trong bóng tối và mở to mắt để kiểm soát con mồi—bị luồng sáng công phá trực diện vào võng mạc. Lão Hoàng hét lên một tiếng đau đớn, hoàn toàn mất phương hướng, vô thức bóp cò súng.
Phụt! Phụt!
Hai tiếng súng giảm thanh xé toạc không khí. Viên đạn thứ nhất găm vào bức tường gạch men, viên thứ hai bắn vỡ toang chiếc đèn neon đỏ trên trần nhà. Mảnh thủy tinh vỡ rơi rào rạo.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Minh lao lên như một con thú săn mồi trong bóng đêm. Bằng sự quen thuộc tuyệt đối với từng ngóc ngách của căn phòng tối suốt mười năm qua, anh không cần nhìn. Tay trái anh chộp lấy chiếc kẹp sắt dùng để gắp ảnh trên bàn, đâm mạnh vào cổ tay đang cầm súng của Hoàng.
Rắc!
"Á!" Lão Hoàng rú lên, khẩu súng ngắn rơi khỏi tay, nện xuống sàn nhà tối tăm.
Minh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, đẩy mạnh lão Hoàng ra ngoài phòng khách. Hai cơ thể va rầm vào chiếc bàn gỗ giữa phòng, làm đổ nhào những chồng sách ảnh cũ kỹ. Lão Hoàng dù đã lớn tuổi nhưng có sức khỏe cơ bắp đáng sợ của một kẻ luôn rèn luyện, lão điên cuồng dùng cùi chỏ huých mạnh vào hốc mắt phải đang bị thương của Minh.
Cơn đau thấu xương khiến Minh khuỵu xuống. Lão Hoàng lảo đảo đứng dậy, mắt lão vẫn nhòe nhoẹt lệ vì cú chớp đèn, nhưng lão đã kịp nhìn thấy khẩu súng đang nằm lăn lóc gần cửa ra vào. Lão lao tới, vươn tay chộp lấy vũ khí.
RẦM!
Cánh cửa sắt của căn hộ đột ngột bị đạp tung từ bên ngoài.
Đạt bước vào, khẩu súng K59 trên tay gã khạc lửa ngay lập tức khi nhìn thấy bóng gã sát nhân đang chĩa súng về phía mình.
ĐOÀNG!
Một viên đạn găm thẳng vào ngực bác sĩ Hoàng. Lão hoàng khựng lại, đôi mắt trợn trừng nhìn Đạt, rồi nhìn sang Minh đang ôm mắt quằn quại trên sàn. Cơ thể lão đổ sụp xuống như một thân cây mục, máu tươi tuôn ra, nhuộm đỏ vạt áo vest bespoke sang trọng.
Đạt thở dốc, khói súng bảng lảng quanh mặt gã. Gã lao đến đỡ Minh dậy: "Minh! Mày có sao không? Mẹ kiếp, tao vừa tìm ra bằng chứng lão Hoàng mua chất độc từ nước ngoài thì định vị xe của lão lại xuất hiện ở khu nhà mày!"
Minh không trả lời. Anh ngồi bệt trên sàn nhà đầy máu và sách ảnh. Anh chầm chậm tháo chiếc kính râm ra.
Đạt nhìn vào mặt Minh và lùi lại một bước, gương mặt gã hiện rõ sự kinh hoàng.
Mắt trái của Minh vẫn bình thường, nhưng mắt phải của anh giờ đây đã hoàn toàn mất đi con ngươi đen. Nó biến thành một cấu trúc cơ học quái dị màu xám tro, với những đường thớ đồng thau li ti lan tỏa từ tâm ra ngoài, nhìn giống hệt như thấu kính và màn trập của chiếc máy ảnh Leica M3.
Bác sĩ Hoàng đã chết, vụ án liên hoàn đã khép lại. Nhưng Minh biết, chiếc máy ảnh đã hoàn toàn ký sinh vào cơ thể anh. Tiêu cự của cuộc đời anh giờ đây đã bị khóa chặt vào một góc nhìn khác—góc nhìn của những tội ác chưa hình thành.