Căn nhà thờ tổ họ Trịnh ngập chìm trong mùi máu tươi và mùi trầm hương nồng nặc. Tiếng sấm rền vang ngoài không gian gầm rú liên hồi, làm rung chuyển cả những hàng cột gỗ lim hàng trăm năm tuổi.
Nam đứng lặng giữa gian chính. Chiếc đục sắt sắc nhọn trong tay anh lạnh ngắt, phản chiếu ánh sáng chập chờn từ ngọn đèn dầu trên bàn thờ. Dưới chân anh, ông Trịnh Văn đang co quắp trong vũng máu, hai chân gãy gập, đôi mắt hoảng dại dán chặt vào lưỡi thép trong tay Nam.
"Anh Nam! Xuống tay đi!" Người em họ gào lên, hũ máu trên tay hắn chao đảo. "Mười ba linh hồn của dòng họ chúng ta đang nhìn anh dưới lòng đất đấy! Hãy trả lại món nợ đẫm máu này!"
"Thiếu gia! Đây là cơ hội duy nhất!" Cụ Biền cũng quỳ rạp xuống, hai tay chắp lại hướng về phía Nam. "Máu phải trả bằng máu! Đó là quy luật duy nhất của thế gian này!"
Cơn đau dữ dội lại bùng lên trong đầu Nam. Con mắt xúc giác và ký ức của anh dội về mãnh liệt. Anh như nghe thấy lại tiếng gào thét nghẹn ngào của người mẹ năm xưa dưới lớp đất đen, tiếng đất đá rào rào trút xuống lồng ngực những người thân ruột thịt. Mối hận thù mười năm cuộn trào như một dòng dung nhung chực chờ bùng nổ, thúc giục ngón tay anh siết chặt lấy chuôi đục.
Nam bước tới một bước. Ngang tầm mắt ông Trịnh Văn.
Vị chủ tịch quyền lực ngày nào giờ run rẩy như một con chó hoang dồn vào chân tường, hai tay chắp vái liên hồi: "Cậu Nam... không... thiếu gia họ Nguyễn... Tôi xin cậu! Mười năm trước tôi chỉ là đứa trẻ theo chân bố... Tôi không trực tiếp chôn người... Xin cậu thả cho tôi một con đường sống... Tôi sẽ trả lại toàn bộ đất đai, tài sản cho họ Nguyễn..."
Nam dừng lại trước mặt ông Trịnh Văn. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đầy hèn nhát và tuyệt vọng của kẻ thù.
Đột nhiên, Nam khẽ thở dài. Một nụ cười chua chát hiện lên trên gương mặt đầm đìa nước mưa của anh.
Anh xoay ngược chiếc đục sắt, cắm phập nó xuống khe gạch Tàu ngay trước mặt ông Trịnh Văn.
KENG!
Tiếng kim loại va vào đá vang lên đanh gọn, chói tai.
"Anh Nam?!" Người em họ ngơ ngác, uất hận gào lên. "Tại sao?! Anh tha cho kẻ đã giết cả gia đình chúng ta sao?!"
"Tôi không tha cho ông ta," Nam quay lại, giọng anh phẳng lặng nhưng chứa đựng một sức nặng đè nén. "Nhưng tôi là một thợ giải mã văn bản, không phải là một kẻ đao phủ."
Nam nhìn sang Cụ Biền đang bàng hoàng: "Cụ Biền, Cụ bảo mười năm qua Cụ chờ tôi về để hoàn thành lời nguyền. Nhưng Cụ có biết không? Nếu tôi dùng chiếc đục này kết liễu ông ta, tôi sẽ biến dòng họ Nguyễn thành những kẻ sát nhân đúng như những gì họ Trịnh đã làm mười năm trước. Sự thù hận sẽ lại tiếp tục chảy trong máu của thế hệ sau, và chúng ta sẽ mãi mãi bị giam cầm trong cái hố mộ cổ đó!"
Nam tiến lại gần chiếc bàn gỗ, nơi đặt bản rập giấy xuyến chỉ cùng mảnh đá gãy vừa vớt lên từ lòng giếng.
"Lời nguyền này không vận hành bằng sự tàn sát," Nam vừa nói vừa cầm đĩa mực tàu đặc quánh lên. "Nó vận hành bằng SỰ THẬT."
Nam tháo hẳn găng tay ra. Anh không dùng đục sắt, mà dùng chính ngón tay trỏ dính máu của mình, chấm thẳng vào đĩa mực tàu.
Trước ánh mắt bàng hoàng của tất cả mọi người, Nam đè ngón tay máu lên mảnh giấy xuyến chỉ. Anh bắt đầu đặt những nét vẽ cuối cùng—không phải để đục phá hay hiến tế bất kỳ ai, mà là dùng kỹ thuật hiệu đính cổ văn để chỉnh sửa lại toàn bộ lớp chữ Nôm chìm trên bản rập.
Bập... bập...
Nét mực tươi hòa lẫn với máu của Nam đè lên dòng chữ "hiến tế kẻ mang dòng máu trực hệ". Thay vào đó, Nam dùng kinh nghiệm phục chế của mình, ghép các bộ thủ Nôm cổ để biến câu văn thành một ý nghĩa hoàn toàn mới:
“Oán thù dập tắt, tội ác phơi bày. Máu rửa bia đá, trả lại anh linh. Kẻ thủ ác phải chịu sự phán xét của pháp luật và lương tâm, chứ không bằng sự tàn sát của hậu thế.”
Ngay khi nét vẽ cuối cùng của Nam hoàn thành, một kỳ tích dị thường xảy ra ngay trong căn nhà thờ tổ!
Mảnh đá gãy dưới giếng và tấm bản rập bằng giấy xuyến chỉ bỗng nhiên rực lên một dải sáng màu đỏ tía kỳ ảo. Dải sáng ấy nhanh chóng lan tỏa, hóa thành một luồng gió mạnh xoáy sâu vào không trung, cuốn phăng mùi hôi mốc và mùi máu tanh nồng ra khỏi căn nhà gỗ.
Tiếng sấm gầm bên ngoài đột ngột dừng hẳn. Màn mưa dồn dập ngoài sân làng cổ chầm chậm dịu lại, nhường chỗ cho những vệt ánh sáng bình minh đầu tiên của ngày mới rọi qua khe cửa gỗ.
Ông Trịnh Văn ngã gục xuống sàn, ôm mặt khóc nức nở—không phải vì sợ chết, mà vì sự nhẹ nhõm đến tận cùng khi gánh nặng tội lỗi mười năm đột ngột được cởi bỏ.
Cụ Biền nhìn dải sáng đỏ tía dần tan biến vào hư không, hai hàng nước mắt chảy dài trên những nếp nhăn chân chim già nua. Lão chầm chậm quỳ gối xuống, bái lạy Nam ba lạy: "Cảm ơn thiếu gia... Cụ Cố và mười ba linh hồn dòng họ Nguyễn... rốt cuộc đã có thể mỉm cười nhắm mắt..."
Hai tuần sau.
Báo chí và truyền thông cả nước chấn động trước thông tin Tập đoàn Bất động sản họ Trịnh tự nguyện nộp toàn bộ hồ sơ, chứng cứ về vụ thảm sát và chiếm đoạt đất đai mười năm trước cho Cơ quan Điều tra Bộ Công an. Ông Trịnh Văn, dù phải ngồi xe lăn do đôi chân bị thương tật vĩnh viễn, đã tự nguyện nhận toàn bộ trách nhiệm trước pháp luật, dùng phần lớn tài sản còn lại để bồi thường cho gia đình các nạn nhân và xây dựng khu tưởng niệm cho mười ba người dòng họ Nguyễn.
Khu đất dự án khu đô thị mới ven sông được đình chỉ thi công hoàn toàn, trả lại không gian yên bình cho khu mộ cổ.
Tại Viện Phục chế Văn bản Cổ.
Nam ngồi bên cửa sổ nắng ấm, chầm chậm pha một tuần trà nhài. Bàn tay phải của anh—ngón tay từng dính máu giải mã lời nguyềngiờ đây đã lành lặn, chỉ còn lại một vết sẹo mờ hình chữ Nôm.
Cạch.
Cửa phòng mở ra. Đạt—người em họ của Nam, giờ đã ăn mặc chỉnh tề, tinh tươm bước vào, đặt lên bàn một hộp gỗ bọc nhung cẩn thận.
"Anh Nam," Đạt khẽ mỉm cười. "Tấm bia đá xanh họ Trịnh đã được Sở Văn hóa phục chế hoàn tất. Lớp chữ ca tụng gian dối đã được mài bỏ, thay vào đó là toàn bộ bản dịch Quốc ngữ do chính tay anh hiệu đính."
Nam mở hộp gỗ ra. Bên trong là bản rập giấy xuyến chỉ hoàn chỉnh nhất, nơi hai lớp chữ Nôm cổ hòa làm một, phẳng lặng và thanh thản như một bức tranh thủy mặc.
Nam đưa bàn tay trần chạm nhẹ vào lớp giấy dó khô ráo. Lần này, không còn tiếng gào thét hay oán thù nào vang lên trong tâm trí anh nữa. Chỉ có tiếng gió thu thì thầm qua kẽ lá, và tiếng thì thầm dịu dàng của lịch sử đã tìm thấy sự an nghỉ vĩnh hằng.