Tiếng rít của chiếc máy ghi âm kỹ thuật số vang lên rất khẽ trong không gian kín của phòng họp, nhưng nó đủ sức làm đảo lộn toàn bộ sự kiên định của Hân. Cô nhìn chằm chằm vào vật thể nhỏ màu đen đặt trên bàn, rồi ngước lên nhìn người đàn ông đối diện.
"Lâm Phong. Anh có biết mình vừa nói cái gì không?" Hân hạ thấp giọng, bàn tay dưới mặt bàn đã âm thầm siết chặt. "Hội đồng quản trị Vạn Phát gửi cho tôi một bản danh sách gồm ba ứng viên sừng sỏ. Anh không có tên trong đó. Anh là ai? Và làm thế nào anh lọt được qua hệ thống an ninh của tòa nhà này để ngồi vào đây?"
Lâm Phong không trả lời ngay. Anh chầm chậm rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc thẻ nhân viên cũ đã ố vàng, đẩy về phía cô. Trên thẻ có in logo của Ngân hàng Nhà nước và dòng chữ: Cục Thanh tra, Giám sát Ngân hàng.
"Hội đồng quản trị không đề xuất tôi, nhưng tôi đã tự thêm tên mình vào hệ thống của cô dưới danh nghĩa 'Ứng viên số 13' — mã số dự phòng trong danh mục nhân sự đóng của Vạn Phát", Phong tựa lưng ra ghế, ánh mắt bình thản đến mức lạnh lùng. "Cô Hân, cô có biết tại sao ba đời CEO trước đều chết hoặc biến mất trong vòng một tháng không?"
"Vì họ là vật hiến tế gánh tội cho đường dây rửa tiền," Hân trả lời thẳng thắn, cô muốn xem quân bài của người đàn ông này lớn đến đâu.
"Đúng, nhưng chưa đủ," Phong nghiêng người về phía trước, giọng anh trầm xuống, sắc lạnh. "Họ chết không phải vì họ đã ký, mà vì họ định dừng lại. Anh trai tôi... chính là Trần Nam, đời CEO thứ ba của Vạn Phát."
Hân chấn động. Cô lập tức lục tìm trong trí nhớ về hồ sơ của Trần Nam — người đã chết vì đột quỵ trên sân golf 18 tháng trước.
"Anh trai tôi không hề bị đột quỵ do bệnh lý," mắt Lâm Phong chợt đỏ lên trong một giây, nhưng anh đã nhanh chóng kiểm soát được cảm xúc của mình. Anh ấy là một chuyên gia tài chính chính trực. Khi phát hiện ra hệ thống hạch toán của Vạn Phát thực chất là một thuật toán ngầm có tên là 'Cỗ Máy Quét' — chuyên tự động chia nhỏ các dòng tiền bẩn từ các tổ chức tội phạm quốc tế rồi giải ngân qua các dự án bất động sản ma, anh ấy đã âm thầm sao lưu toàn bộ mã nguồn vào một chiếc ổ cứng. Ba ngày sau, anh ấy chết. Chiếc ổ cứng đó biến mất."
Phong gõ ngón tay lên chiếc máy ghi âm: "Tôi đã từ chức ở Cục thanh tra, dùng suốt một năm qua để tiếp cận cái lõi của Vạn Phát. Nhưng Hội đồng quản trị của họ quá cáo già. Muốn lấy được chiếc ổ cứng và kích nổ cỗ máy rửa tiền đó từ bên trong, cách duy nhất là phải ngồi vào chính chiếc ghế của người chết. Tôi cần chiếc ghế CEO đó, Hân ạ."
"Anh điên rồi", Hân đứng bật dậy, cô đi qua đi lại trước cửa kính bọc đồng. "Anh nghĩ anh có thể đấu lại ông Hoàng và những thế lực đứng sau ông ta sao? Bích Phượng — ứng viên số hai vừa mới rời khỏi đây. Bà ta chấp nhận làm đồng lõa để đổi lấy cổ phần ở Singapore. Ông Hoàng sẽ chọn bà ta, chứ không chọn một kẻ mang đầy mùi thù hận như anh!"
"Ông Hoàng sẽ chọn người mà cô phê duyệt, Rainmaker", Phong ngước lên nhìn cô, ánh mắt anh sáng quắc như một con sói trong đêm. "Bởi vì cô là người duy nhất nắm quyền đóng hồ sơ nhân sự và gửi báo cáo đánh giá cuối cùng lên Ủy ban Kiểm toán độc quyền. Nếu cô chọn Bích Phượng, bà ta sẽ ký, dòng tiền sẽ trôi, cô nhận nửa triệu đô và sau đó... cô sẽ bị thủ tiêu theo điều khoản phụ mật để xóa đầu mối tuyển dụng. Cô và tôi đang ngồi trên cùng một chiếc thuyền cứu sinh, cô Hân ạ."
Hân đứng khựng lại. Lời của Lâm Phong như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tính toán của cô. Đúng vậy. Những kẻ đứng sau Vạn Phát sẽ không bao giờ để một chuyên viên săn đầu người có nghiệp vụ cao như cô sống sót sau khi đã chứng kiến quá nhiều đời CEO đến rồi đi.
"Tôi có thể giúp anh ngồi vào chiếc ghế đó," Hân chầm chậm quay lại bàn, hai tay chống xuống mặt kính, ghé sát mặt Phong. "Nhưng tôi cần một sự đảm bảo. Nếu anh chết trước khi kịp lấy chiếc ổ cứng, tôi sẽ là người bị đẩy lên đoạn đầu đài thay anh. Kế hoạch của anh là gì?"
Lâm Phong mỉm cười — một nụ cười hiếm hoi nhưng sặc mùi thuốc súng. Anh cầm chiếc máy ghi âm lên, tắt nút và tháo thẻ nhớ ra, thọc vào tay Hân.
"Sáng mai là vòng phỏng vấn cuối cùng tại văn phòng Tổng hành dinh của ông Hoàng trên tầng 81. Cô hãy đánh rớt Bích Phượng bằng cách tung ra bằng chứng bà ta đang bị điều tra ngầm về hành vi giao dịch nội gián ở Singapore — thứ tôi vừa nén trong thẻ nhớ này. Ông Hoàng sẽ hoảng loạn và buộc phải dùng đến phương án dự phòng số 13 là tôi."
Phong đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, bước ra phía cửa. Trước khi mở cửa, anh quay đầu lại, nhìn cô với một ánh mắt đầy ẩn ý:
"Hãy chuẩn bị tinh thần, cô Hân. Sáng mai, chúng ta sẽ cùng nhau bước vào hang cọp. Đừng quên mang theo cây bút ký hợp đồng đắt tiền nhất của cô."
Cửa đóng lại. Hân đứng trơ trọi giữa phòng họp tầng 45, nắm chặt chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu trong lòng bàn tay đầy mồ hôi. Chiếc ghế CEO cho người hiến tế đã có người chủ động bước lên, và đêm nay, cô sẽ phải chuẩn bị một bản báo cáo nhân sự đẫm máu nhất trong sự nghiệp của mình.